Chương 20

Cô vẫn luôn nhớ kỹ lời dặn dò của Tống Minh Thành, thực ra vừa rồi đã có chút vượt giới hạn rồi, nhưng đó là do Giang Ngộ bị thương vì cô. Ba cô từng nói, chịu ơn một giọt báo ơn một dòng, cô không có năng lực báo ơn cả một dòng, chỉ mong anh có thể tốt hơn một chút.

Giang Ngộ thấy cô không nói lời nào, khóe môi cong lên, hơi nghiêng đầu: “Đã nghĩ xong bài văn dạy dỗ anh chưa?”

“Em...” Tống Thính Hoan mím môi, gương mặt trắng như sứ mang theo chút trẻ con: “Không có.”

“Thật sự không có à?”

Tống Thính Hoan im lặng.

“Không cảm thấy anh là tên cặn bã một chân giẫm hai thuyền à?”

“...”

Sao anh lại biết?

Chút kinh ngạc của Tống Thính Hoan lọt hết vào trong mắt Giang Ngộ, anh cười càng thêm không đàng hoàng, trong giọng nói còn có ý trêu đùa: “Anh nói này, đứa trẻ con như nhóc sao lại lấy oán trả ơn vậy chứ?”

“Em...”

Tống Thính Hoan còn chưa nói xong, một bàn tay đã nhẹ nhàng xoa lên tóc cô: “Bé đồng lõa.”

Giang Ngộ hơi cúi người xuống, bàn tay di chuyển qua cặp sách của cô. Tống Thính Hoan chỉ cảm thấy trên vai đột nhiên nhẹ bẫng, cặp sách bị cầm đi.

Đôi mắt đen của thiếu niên sáng ngời, khóe môi cong lên: “Học tập cho tốt, không cần nghĩ những chuyện không đâu.”

Tống Thính Hoan: “...”

***

Tống Thính Hoan không nghĩ những chuyện không đâu nữa, nhưng để tránh trở thành tiêu điểm bàn luận trên diễn đàn trường học, Tống Thính Hoan quyết định tạm thời bảo trì khoảng cách với Giang Ngộ.

Hôm sau, Tống Thính Hoan ngủ dậy rất sớm.

Cô từ chối đề nghị để tài xế đưa đi của Mạnh Thư Đường, vội vàng ăn sáng, nhanh chóng ra ngoài trước khi Giang Ngộ xuống tầng.

Cuối xuân ở Giang Bắc là mùa liễu bay tán loạn, đây là lần đầu tiên Tống Thính Hoan nhìn thấy, khi cọ qua khóe mắt còn hơi ngứa, rất mới lạ.

Bởi vì ra ngoài sớm, khi Tống Thính Hoan đến trường, trong lớp còn chưa có ai, chỉ có vài người Quan Lâm Lâm đang trực nhật. Quan Lâm Lâm lau bảng đen, chớp mắt với cô, ra hiệu cho cô nhìn chỗ ngồi.

Tống Thính Hoan ngây ngẩn cả người.

Trên bàn học của cô đã bị đồ ăn vặt bao phủ, được xếp thành một ngọn núi nhỏ, muốn không chú ý cũng rất khó.

Tống Thính Hoan chậm rãi đi lên phía trước, nhìn đồ vật trên bàn, lại nhìn một chồng thư xếp bên cạnh mấy hộp socola: “Đây là cái gì?”

Quan Lâm Lâm cười tủm tỉm trả lời: “Tình yêu từ mấy thím tương lai của cậu.”

Tống Thính Hoan: “...”

Vậy mà Giang Ngộ lại thu hút con gái đến thế, Tống Thính Hoan liếc qua, chỉ tính mỗi thư tình cũng có khoảng ba mươi bức.

Quan Lâm Lâm vẫy tay, tỏ vẻ đây đều chỉ là chút lòng thành.

“Xem ra cậu thực sự hoàn toàn không biết gì về sức quyến rũ của nam thần trường chúng ta. Hôm nay tan học, cậu đi ngang qua chỗ trả đồ bị mất, tâm sự với dì quản lý ở đó là biết.”

Tống Thính Hoan: “?”

Quan Lâm Lâm nói, Giang Ngộ chưa bao giờ nhận quà mấy cô gái tặng, những thứ này hoặc là được trực tiếp đặt trên bàn của anh, hoặc là nhờ người đưa hộ, nhưng cuối cùng cũng đều đến chỗ trả đồ bị mất của trường. Mỗi lần dì quản lý ở đó nhìn thấy Giang Ngộ, nét mặt đều rất oán giận.

Tống Thính Hoan nhìn đồ ăn vặt cùng thư tình trên bàn, có chút không thể nào xuống tay, cuối cùng vẫn là nhờ ủy viên lao động Quan Lâm Lâm giúp cô tìm một cái thùng giấy lớn. Tống Thính Hoan thu dọn đồ vật, định chờ tới lúc tan học sẽ đưa cho Giang Ngộ.

Nhưng mà Tống Thính Hoan vẫn quá xem nhẹ mức độ được hoan nghênh của Giang Ngộ ở Cần Đức. Buổi chiều, đồ ăn vặt cùng thư tình được đưa tới cũng đã đầy một cái thùng.

Tống Thính Hoan vốn đang buồn rầu nghĩ xem sau khi tan học nên đưa mấy thứ này cho Giang Ngộ thế nào, Quan Lâm Lâm ở một bên bỗng dưng đóng sách lại: “Đi xem bóng đi.”

Tống Thính Hoan còn đang ngây ngốc thì đã bị Quan Lâm Lâm kéo dậy khỏi chỗ ngồi: “Họ nói Giang Ngộ đang chơi bóng rổ ở sân khu B, đi xem đi.”

Tống Thính Hoan: “...”

...

Chờ khi tới được sân bóng rổ khu B trong truyền thuyết, Tống Thính Hoan nhìn một đám người bên kia rào chắn liền phải há hốc miệng.

“Đây chỉ là trường hợp nhỏ thôi. Học kỳ một, khi Giang Ngộ đại diện cho Cần Đức đánh giải liên trường, buổi nào cũng chật cứng người. Vào trận chung kết, toàn bộ con gái của trường bên cạnh đều tới tiếp sức, một khi Giang Ngộ cầm bóng là toàn trường sẽ hét chói tai.”

Tống Thính Hoan không hiểu nổi: “Nhưng trường bên cạnh không phải là đối thủ cạnh tranh của Cần Đúc sao?”

“Đúng vậy.” Quan Lâm Lâm gật đầu, đi tìm vị trí xem bóng tốt nhất: “Nhưng Giang Ngộ đẹp trai.”

Quan Lâm Lâm nói rất đúng tình hợp lý, hoàn toàn không cảm thấy có gì đó không đúng: “Này này này, nhanh lên, chúng ta chen vào đi.”

Tống Thính Hoan không muốn tham gia cuộc náo nhiệt này chút nào, nhưng vẫn bị Quan Lâm Lâm mạnh mẽ kéo vào trong dòng người. Toàn bộ sân bóng đã sớm bị chen đến chật chội, Tống Thính Hoan bị Quan Lâm Lâm kéo, chen được vào bên cạnh hàng ghế dự bị.