Chương 2

“Ưm ưʍ...” Tống Thính Hoan gần như dùng hết toàn bộ sức lực để giãy giụa, cánh môi dán trên hổ khẩu của đối phương, cô há miệng, không quan tâm gì mà hung hăng cắn xuống.

Người phía sau kêu đau một tiếng, cái tay đặt trên môi cô lập tức rút đi, Tống Thính Hoan xoay người, tiếng kêu sợ hãi nghẹn lại trong cổ họng, cô ngơ ngẩn nhìn chàng trai đứng trước mặt mình.

Thiếu niên với thân hình thon gầy đang rũ mắt, tóc mái hơi rũ xuống, anh mặc quần áo bóng chày màu đen, bên trong là áo thun màu trắng.

Vải áo bóng chày trơn láng, đọng những giọt nước li ti dày đặc, tựa như màn sương giữa đêm, phản chiếu sự lạnh lẽo trong cuộc đối đầu lặng thinh này.

Tống Thính Hoan biết vóc dáng của mình nhỏ, nhưng vẫn là lần đầu tiên cảm nhận được sự áp bách do chênh lệch chiều cao mang đến một cách rõ ràng như vậy.

Cô khó khăn lắm mới cao bằng bả vai của đối phương, cả người chìm trong bóng tối, ánh sáng hỗn loạn phản chiếu dáng vẻ của thiếu niên càng rõ ràng hơn, gương mặt lạnh lùng, đôi mắt sâu thẳm.

Giờ phút này, anh cụp mắt, đôi mi mỏng nhẹ rũ xuống, con ngươi đen láy ẩn chứa sự âm u, cảm xúc trầm lắng khó xác định.

Bất ngờ? Hoang mang? Hay là có chút bực bội cùng không kiên nhẫn?

Tống Thính Hoan không biết gì, chỉ nhớ tới Tống Minh Thành từng nói với cô, Mạnh Thư Đường có một người con trai, tuổi tác xấp xỉ với cô, tên là...

Giang Ngộ.

“Keng keng keng...”

Tủ lạnh mãi chưa được đóng lại bắt đầu kêu lên, chàng trai xoay người, lấy một lon Coca từ bên trong ra rồi mới đóng cửa tủ lại.

Bốn phía lập tức rơi vào bóng tối, chỉ có ánh sáng từ mặt trăng ngoài cửa sổ lọt vào, chiếu sáng một góc vuông.

Tống Thính Hoan nhìn nam sinh đặt lon Coca bằng nhôm lên quầy bếp, kim loại đụng vào đá cẩm thạch, tạo ra âm sắc giòn tan, theo đó là dấu răng nhỏ rất rõ ràng trên mu bàn tay trắng sáng của anh được chiếu sáng dưới ánh trăng.

Tống Thính Hoan: “...”

Giang Ngộ rũ mắt, cô nhóc trước mắt không cao, rất gầy, cả người chìm trong áo ngủ bông màu trắng, sắc mặt cũng trắng, đôi mắt đen tròn sáng ngời.

Đưa tay chạm vào hổ khẩu, anh vuốt ve dấu răng nhỏ trên mu bàn tay.

Cô nhóc nhỏ gầy, hàm răng lại rất lợi hại.

Ý thức được chẳng những đã nhận nhầm người, còn cắn người ta, Tống Thính Hoan hơi co quắp mà cuộn ngón tay lại.

“Xin lỗi, em...”

Mấy chữ mềm mại bỗng dưng bị một âm thanh to lớn cắt ngang: “Anh Ngộ, mẹ nó, cậu làm cái gì mà lâu vậy, không phải là đi lấy đồ uống...”

Công tắc bị ấn xuống, toàn bộ biệt thự lập tức sáng như ban ngày, Tống Thính Hoan có chút khó chịu mà nheo mắt lại.

Giang Ngộ vẫn cụp mắt như cũ, Tống Thính Hoan đối diện với ánh mắt lạnh lùng tản mạn của anh, sau đó chậm rãi quay đầu, nhìn về phía người vừa đi vào.

Hai chàng trai, một người đeo kính, lịch sự nho nhã, một người mặc áo ba lỗ vào giữa tháng 3, để lộ cánh tay cường tráng màu đồng, trên cánh tay phải còn có hình xăm rất dữ dằn.

Đây là lần đầu tiên Tống Thính Hoan nhìn thấy người như vậy, cô nuốt nước bọt theo bản năng.

Người có cánh tay xăm hình kia hiển nhiên cũng bị sự xuất hiện ngoài ý muốn của một cô gái trong tầm mắt dọa sợ.

Cô gái có mái tóc dài qua vai, làn da trắng như sứ, dưới lọn tóc mái mềm mại là một đôi mắt sáng ngời, đôi môi đỏ hơi mím lại, nhìn giống như bản người thật của một con búp bê, vừa ngoan ngoãn vừa xinh đẹp.

“Mẹ nó!” Tên cánh tay xăm hình kia khiếp sợ mà nhìn nam sinh đeo mắt kính bên cạnh... Mẹ nó, đây là ai? Vì sao lại ở trong nhà anh Ngộ?

Giang Ngộ khẽ nâng mí mắt, thoáng nhìn qua con ngươi đen láy đầy sợ sệt của cô nhóc này.

Ba tiếng trước, Mạnh Thư Đường gọi điện thoại cho anh, nói là trong nhà có một em gái tới, đêm nay có lẽ bà sẽ không quay về nên bảo anh về sớm một chút, chăm sóc cho cô bé trong nhà.

Thì ra chính là cô nhóc này.

Vừa rồi khi cắn anh không phải rất hung dữ sao, hiện tại lại sợ rồi?

“Anh Ngộ.” Vẻ mặt của tên cánh tay xăm hình vừa tò mò vừa hưng phấn: “Mẹ nó, đây là?”

Giang Ngộ nhíu mày, đứng ra ngăn cản tầm mắt của cánh tay xăm hình đang đặt trên người cô gái, khuôn mặt không kiên nhẫn: “Có làm nữa không?”

“Làm! Đương nhiên phải làm! Lúc trước ông đây đã nói rồi, phải cho đám chó má kia quỳ xuống gọi ba ơi.” Vẻ mặt của cánh tay xăm hình tràn đầy căm giận, giống như bị sỉ nhục rất nhiều, còn không quên thăm dò người phía sau Giang Ngộ.

“Đây là ai vậy, anh Ngộ?”

Giang Ngộ liếc nhìn, tầm mắt nhẹ nhàng lướt qua Tống Thính Hoan, khóe môi cong lên: “À, cháu gái của tôi.”

Vẫn là âm thanh tản mạn lười biếng, sự trầm thấp còn kèm theo vẻ ngang ngược.

Cánh tay xăm hình: “?”

Tống Thính Hoan: “...”

***

Tác giả có lời muốn nói:

Tống Tiểu Hoan: Giang Ngộ, em khuyên anh làm người đi.