Dường như nhận ra sự căng thẳng của người bên cạnh, Giang Ngộ rũ mắt, đối diện với con ngươi kinh hoàng của Tống Thính Hoan, cô bé này còn đang ôm áo khoác đồng phục của anh trong lòng, ngón tay nắm chặt ống tay áo của anh cũng siết chặt theo bản năng.
Giang Ngộ lập tức cười khẽ một tiếng, giơ tay xoa nhẹ tóc Tống Thính Hoan: “Đứng sang một bên đi.”
Tống Thính Hoan thực sự căng thẳng, ngay cả bản thân cô cũng chưa nhận ra mình đã nắm chặt ống tay áo hoodie của Giang Ngộ.
Giang Ngộ: “Sợ vậy à?”
Tống Thính Hoan không đáp, con ngươi đen láy tràn ngập sự luống cuống. Giang Ngộ khẽ thở dài một hơi, trở tay cầm lấy cánh tay của Tống Thính Hoan, kéo cô sang bên đường, nhân tiện buông cặp sách của hai người ra.
“Đứng ở đây, chờ lát nữa bọn nó ra tay thì nhóc chạy đi, không cần cầm theo cái gì cả.”
Tống Thính Hoan: “?”
“Với cả nhớ giữ bí mật chuyện này giúp anh, buổi tối anh mua kẹo cho nhóc.”
“...”
Tên tóc vàng ở đối diện đã không còn kiên nhẫn: “Con mẹ nó, dong dài như vậy, dỗ trẻ con đấy à!”
Giang Ngộ thong thả ung dung xoay người, ý cười trên môi không hề giảm xuống: “Đúng vậy, dỗ trẻ con đấy.”
Tống Thính Hoan ngơ ngẩn đứng tại chỗ, tên tóc vàng lại mắng một câu, ra lệnh cho hai tên đàn em bên cạnh: “Đánh nó cho tao! Đánh gần chết mới thôi!”
Tên tóc đỏ bên cạnh xông lên, Tống Thính Hoan nhắm mắt lại theo bản năng, không khí lập tức ngưng đọng, âm thanh va chạm đặc biệt rõ ràng, còn có một tiếng hét thảm.
Không phải là giọng của Giang Ngộ.
Tống Thính Hoan mở mắt ra, lập tức nhìn thấy tên tóc đỏ hùng hổ xông lên vừa rồi đã nằm trên mặt đất, ôm cánh tay lăn lộn.
Tống Thính Hoan: “...”
Tên tóc xanh ở đối diện hiển nhiên đã bị dọa sợ, ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc cùng sợ hãi, Giang Ngộ hơi nghiêng đầu: “Tiếp tục?”
Tên tóc xanh: “Đại... Đại ca, hay là...”
“Có cái rắm!” Hiển nhiên là tên tóc vàng không muốn mất hết mặt mũi như vậy, nhổ nước bọt lên mặt đất, vung tay lên nhắm vào mặt Giang Ngộ.
Giang Ngộ nghiêng người né tránh, trở tay giữ lấy cánh tay của tên tóc vàng, một tay nắm lấy cổ của đối phương, sau đó kéo mặt của tên tóc vàng vào đúng vị trí đầu gối đang nâng lên của mình.
Trên người anh toát ra sự tàn nhẫn, động tác sắc bén, so với thiếu niên tản mạn bình thường thì như hai người hoàn toàn khác nhau. Tống Thính Hoan ngơ ngác đứng ở ven đường, điện thoại trên tay còn chưa thể ấn báo cảnh sát.
Đây hoàn toàn là sự áp chế từ một phía, ba tên du côn lần lượt ngã xuống đất, Giang Ngộ nhíu mày, nhìn dấu vết trên cổ tay áo của mình.
Tiếng lá ngô đồng xào xạc trên con đường nhỏ, tiếng nói lạnh lùng của thiếu niên vang lên: “Lần sau trước khi ra tay thì có thể đi rửa tay không?”
Tống Thính Hoan: “...”
Tống Thính Hoan bỗng nhớ tới đánh giá của Quan Lâm Lâm về Giang Ngộ: Đẹp thì đẹp, nhưng vừa ngạo mạn vừa đáng sợ.
Lúc ấy cô không quá hiểu đó là trạng thái gì, hiện tại... Hình như hơi hiểu rồi.
Trong tầm mắt mờ mịt xuất hiện khuôn mặt nhếch môi cười của thiếu niên, phóng đại ngay trước mắt.
Giang Ngộ chậc một tiếng: “Lá gan lớn đấy.”
“Anh...” Tống Thính Hoan đánh giá anh từ trên xuống dưới, giống như đang xác định anh có bị thương hay không. Nhưng dựa vào cuộc chiến vừa rồi, có lẽ là không gì có thể làm anh bị thương.
Ở phía sau Giang Ngộ, tên tóc vàng nằm trên mặt đất nửa ngày có vẻ không cam lòng, run rẩy sờ soạng túi quần, Tống Thính Hoan chỉ nhìn thấy một con dao sắc bén.
Gần như là xuất phát từ phản ứng bản năng, Tống Thính Hoan đẩy Giang Ngộ ra, ném áo khoác đồng phục trong tay về phía tên tóc vàng.
Tên tóc vàng bỗng nhiên bị áo khoác đồng phục che khuất tầm mắt, con dao trong tay mất phương hướng. Giang Ngộ nghiêng người, nắm lấy cái gáy của Tống Thính Hoan, ấn cô vào trong l*иg ngực anh, sau đó giơ tay chắn lại.
Lưỡi dao sắc bén tạo thành một vết máu hơi mỏng trên mu bàn tay.
Giang Ngộ dùng chân đạp vào bụng tên tóc vàng, đá hắn ra xa ba mét.
“Leng keng!”
Con dao rời tay, nằm ở ven đường.
Tống Thính Hoan sợ hãi chưa ổn định lại được, miệng há to thở phì phò, vừa rồi cô trơ mắt nhìn con dao này bay về phía mình, trên mặt không hề cảm nhận được sự đau dớn, cô rơi vào một vòng tay ấm áp, xung quanh đều là hơi thở quen thuộc chỉ thuộc về một mình Giang Ngộ, sạch sẽ mát lạnh.
Tên tóc vàng còn đang kêu rên ở ven đường, Tống Thính Hoang giương mắt, đối diện với tầm mắt của Giang Ngộ.
Liếc qua, trên bàn tay trắng sáng của anh có vết máu.
Nước mắt của Tống Thính Hoan lập tức dâng lên: “Tay... Tay của anh.”
Giang Ngộ rũ mắt, đôi mắt sáng lên: “Ừm, bị thương rồi.”
Tống Thính Hoan rời khỏi l*иg ngực của anh, nắm lấy tay Giang Ngộ: “Làm sao bây giờ?”
Khóe mắt bị chạm nhẹ, nước mắt không thể rơi xuống. Tống Thính Hoan nhìn Giang Ngộ thu hồi cái tay dừng trên khóe mắt mình, thiếu niên cười không chút để ý: “Tống Đình Đình, bây giờ nhóc là đồng lõa của anh rồi.”
Tống Thính Hoan khó hiểu, khóe mắt đỏ hồng.
“Cho nên nhóc phải giữ bí mật, biết chưa?”