Chương 16

Tống Thính Hoan bị suy nghĩ này làm cho kinh ngạc một chút, khi giương mắt nhìn Giang Ngộ lần nữa giống như đang nhìn một tên cặn bã.

Có lẽ là tầm mắt của cô quá mức nóng rực, Giang Ngộ nghiêng đầu.

Tống Thính Hoan không dám trực tiếp mở miệng, cô vẫn luôn cảm thấy Giang Ngộ khá hung dữ, tính tình không tốt lắm.

“Có chuyện thì nói đi.”

“?”

“Sắp nghẹn thành hamster rồi.”

“?”

Tống Thính Hoan phồng má, sao người này lại như vậy chứ!

Nhưng khi phồng má lên thì chớp mắt một cái, bản thân cô cũng cứng đờ.

Giang Ngộ nói cô giống hamster...

Một tiếng cười rất nhẹ truyền đến, l*иg ngực của thiếu niên hơi chấn động.

Tống Thính Hoan nhìn đôi mắt của Giang Ngộ, con ngươi đen láy tràn ngập ý cười, tỏa sáng lấp lánh, không che giấu chút nào.

Giang Ngộ đáng ghét muốn chết.

Tống Thính Hoan mím đôi môi mềm mại đỏ hồng, nhìn ý cười trong đáy mắt Giang Ngộ, dáng vẻ này càng giống cặn bã hơn.

Cô nhớ tới khi còn ở Lăng Thành, một ít chàng trai có gia cảnh tốt cũng như thế này, không ngừng đổi người con gái ở bên cạnh, có đôi khi còn đồng thời mập mờ với mấy người.

Đây có lẽ là đặc tính của mấy tên cặn bã, thậm chí bọn họ còn không thấy hổ thẹn mà cho là vinh quang.

Dù sao thì Tống Thính Hoan cũng không quá hiểu.

Giang Ngộ không giải thích cái gì, hai người một trước một sau, vẫn luôn duy trì khoảng cách nhất định. Đây là do Tống Thính Hoan cố ý, cô không dám mở miệng phê bình cặn bã, nhưng cô có thể dùng hành động thực tế để rời xa cặn bã.

Giang Ngộ thì khác.

Trên vai vác cặp của chính mình, một tay xách theo hai cái túi giấy, một tay xách cặp sách vải bạt đeo theo con gấu nhỏ của cô, hấp dẫn rất nhiều ánh mắt dọc theo đường đi .

Tống Thính Hoan phát hiện, người này thật sự rất đỉnh, không có chút gánh nặng thần tượng nào, hoàn toàn không chú ý tới những ánh mắt chăm chú ven đường.

“Ha, anh Ngộ, cậu tới đón trẻ con tan học à?”

Giọng nam quen thuộc truyền đến, là Lý Nhất Lượng.

Bên cạnh cậu còn có một nam sinh đeo kính gọng mỏng. Tống Thính Hoan cũng có ấn tượng với người này, đêm đó đối phương cũng ở biệt thự của nhà họ Giang.

Lúc này, Lý Nhất Lượng mặc áo ngắn tay, hình xăm trên cánh tay cũng không thấy đâu nữa, sạch sẽ đến mức khiến Tống Thính Hoan kinh ngạc.

Lý Nhất Lượng cũng đánh giá Tống Thính Hoan, dường như đặc biệt tò mò về cô, cậu còn hỏi chàng trai đeo mắt kính bên cạnh: “Cậu nói xem về sau anh Ngộ của chúng ta có làm một người ba tốt không?”

Tống Thính Hoan: “...”

Giang Ngộ giương mắt, tùy tiện nhét cặp sách và túi giấy trong tay vào lòng Lý Nhất Lượng: “Cầm đồ cho ba đi.”

Lý Nhất Lượng: “...”

Tống Thính Hoan không hiểu, vì sao mấy cậu con trai luôn thích người khác gọi mình là ba chứ?

Giang Ngộ đi ở phía trước, đang nói chuyện với Hàn Thư Minh, Tống Thính Hoan chỉ nghe được cái gì mà “cuộc thi mô hình”. Cô thu hồi tầm mắt, lại không nhịn được mà nhìn cánh tay của Lý Nhất Lượng.

Lý Nhất Lượng bị tầm mắt chăm chú của cô nhìn đến sởn tóc gáy, sờ sờ cánh tay. Tuy rằng cơ bắp trên cánh tay cậu khá đẹp, nhưng cũng không hấp dẫn đến vậy chứ?

“Nó... Đẹp như vậy à?” Lý Nhất Lượng đắc ý, không nhịn được mà hỏi.

Tống Thính Hoan gật đầu, ngay khi ánh mắt của Lý Nhất Lượng sáng lên thì cô hiếu kỳ hỏi: “Sao lại không còn nữa, đẹp như vậy mà?”

Lý Nhất Lượng: “?”

Nhận ra Tống Thính Hoan đang nghiên cứu mấy hình căm trên tay mình lúc trước, Lý Nhất Lượng có hơi thất vọng, nhưng vẫn không nhịn được mà khoe mẽ: “Rất ngầu đúng không, vẽ ở công viên đó, 80 tệ một hình, mua hai tặng một.”

Tống Thính Hoan: “...”

Thể chất của Lý Nhất Lượng cao to, cầm cặp sách và đồng phục của Tống Thính Hoan, cười hở hàm răng trắng sáng: “Bạn học, em họ Tống à?”

Tống Thính Hoan không muốn trả lời.

Tin đồn cô là cháu gái của Giang Ngộ nhất định là bị truyền ra từ miệng Lý Nhất Lượng, vô duyên vô cứ khiến vai vế của cô thấp hơn Giang Ngộ.

Nhưng người ta còn đang giúp cô cầm cặp sách... Tống Thính Hoan mím môi, kiên nhẫn trả lời ba chữ: “Tống Thính Hoan.”

Tiếng nói kéo dài.

Lý Nhất Lượng lập tức sửng sốt, mềm như vậy, mẹ nó, giống như mèo con, đáng yêu muốn chết.

Liếc nhìn cái cặp sách trong tay mình, Lý Nhất Lượng lập tức nhanh trí: “Mẹ nó, cặp sách này của em là anh Ngộ mua nhỉ?”

Tống Thính Hoan không trả lời, con ngươi đen láy truyền đáp án... Có vấn đề gì sao?

Lý Nhất Lượng: “Em nhất định là cháu gái ruột của anh Ngộ.”

Tống Thính Hoan: “?”

Cô muốn mắng người.