Có lẽ là vừa trở về từ sân bóng, Giang Ngộ nâng quả bóng rổ trong tay, áo thun ngắn tay màu trắng và áo khoác đồng phục bóng rổ màu đen, mái tóc hơi loạn, khóe môi nhếch lên, sự tản mạn toát ra từ trong xương cốt.
Cánh tay xăm hình hiển nhiên cũng nhìn thấy Tống Thính Hoan, ánh mắt hơi dừng lại, giọng nói vang lên.
“Anh Ngộ, là cháu gái của cậu!”
Tống Thính Hoan: “?”
Giang Ngộ liếc Lý Nhất Lượng như đang nhìn một kẻ ngốc, sau đó thu hồi tầm mắt, ánh mắt lại dừng trên người Tống Thính Hoan.
Cô gái gầy gò ôm một chồng sách lớn, giống như sắp bị ép cong lưng rồi.
Tống Thính Hoan không có ý định tạo thành hiện trường nhận người thân với Giang Ngộ.
Người này quá được hoan nghênh ở trường, cô mới đến, chỉ muốn an tĩnh học tập thôi.
Nhưng Giang Ngộ đã đi lên phía trước, giơ tay cầm lấy chồng sách trên tay cô, cánh tay lập tức nhẹ đi, cô còn hơi ngẩn ra một chút. Đột nhiên, trong lòng cô nhiều thêm một quả bóng rổ.
Vẻ mặt của Quan Lâm Lâm đầy khiếp sợ cùng tò mò mà nhìn hai người, sau đó tầm mắt dừng trên người Tống Thính Hoan... Người chị em, tình huống như thế nào vậy?
Lý Nhất Lượng cũng cười hì hì: “Cháu...”
Giang Ngộ: “Có bệnh à?”
“...” Lý Nhất Lượng vội vàng sửa miệng: “Xin chào bạn học, anh tên là Lý Nhất Lượng, học lớp 11-8, ở ngay đối diện tòa giảng dạy của mấy đứa.”
Nói xong, Lý Nhất Lượng nhận lấy chồng sách trên tay Quan Lâm Lâm: “Chà, rất nặng đấy.”
Giang Ngộ liếc mắt nhìn Tống Thính Hoan, không nói câu nào, cứ như vậy mà bước chân về phía khu giảng dạy. Tống Thính Hoan vội vàng chậm rãi đuổi theo, âm sắc kéo dài truyền đến từ phía sau anh: “Anh... Anh chậm một chút, đợi em với.”
Đang là thời gian hoạt động ngoại khóa, trên sân thể dục có rất nhiều học sinh, đài phát thanh đang phát một bài hát Tiếng Anh tên là “Pretty Boy”, giọng nữ nhẹ nhàng mềm mại lọt vào trong tiếng xào xạt của lá cây ngô đồng.
Xung quanh có tiếng người vọng đếnliên tục, Tống Thính Hoan phát hiện Giang Ngộ thực sự rất được chú ý, đi đến chỗ nào thì chính là tiêu điểm của chỗ đó, cô bị nhìn chăm chú đến mức có chút không tự nhiên, thả chậm bước chân theo bản năng, kéo dài khoảng cách với Giang Ngộ.
“Mấy giờ đi?”
Câu hỏi đột ngột, Tống Thính Hoan còn có chút ngây ngốc, sau đó mới phản ứng lại là Giang Ngộ đang hỏi cô.
Mới vừa khai giảng không lâu, khối 10 vẫn chưa chính thức bắt đầu tổ chức lớp tự học buổi tối, 6 giờ liền tan học. Nhưng Cần Đức cũng có học sinh nội trú, cho nên nếu học sinh ngoại trú muốn tự học ở trong trường thì cũng có thể ở đến 11 giờ.
“Tan học liền đi.”
“Ừm.”
“Ừm” là có ý gì?
Không phải anh thật sự muốn nghe lời Mạnh Thư Đường, cùng cô tan học về nhà chứ?
Tống Thính Hoan có chút không hiểu nổi tính tình của Giang Ngộ, cũng sợ chọc tới anh nên không hỏi, an tĩnh mà đi theo phía sau, luôn luôn duy trì khoảng cách ba mét, muốn giả bộ không thân.
Nhưng Tống Thính Hoan không biết quả bóng rổ trong lòng cô lúc này có bao nhiêu hút mắt, màu đen và xanh lá trộn lẫn, toàn bộ Cần Đức này chỉ có một quả, chính là do Giang Ngộ tự mang đến.
Sau khi tiếp nhận sự chú ý suốt cả một đường, Tống Thính Hoan nhìn Giang Ngộ không chút để tâm mà đi vào lớp 10-3.
Lúc này trong lớp không có nhiều người lắm, Tống Thính Hoan bị dáng người cao gầy của Giang Ngộ che khuất, nghe được tiếng hít vào đồng loạt của mọi người.
Tống Thính Hoan: “...”
Chàng trai ngồi ở hàng đầu tiên vốn đang ngủ gà ngủ gật, vừa nhìn thấy Giang Ngộ thì đôi mắt đã sáng lên: “Anh Ngộ! Cuối cùng cậu cũng tới thăm tôi rồi!”
Nói xong liền muốn phi về phía Giang Ngộ.
Giang Ngộ cười, mắng một tiếng “Cút đi”, quay đầu hỏi Tống Thính Hoan: “Ngồi ở đâu?”
Tống Thính Hoan duỗi tay chỉ vào chỗ ngồi của mình, Giang Ngộ đi qua, đặt sách ở lên bàn của cô.
Chàng trai hàng phía trước xoay người lại: “Anh Ngộ, cậu thật không tử tế mà. Tôi còn tưởng cậu tới thăm tôi, kết quả là bê sách giúp bạn học mới. Không phải... Hai người quen biết thế nào vậy?”
Nhờ vào sự nhiều chuyện của Quan Lâm Lâm, Tống Thính Hoan đã nhớ kỹ mấy bạn học đặc biệt trong lớp.
Ví dụ như vị ở trước mắt này tên là Lý Khoát, vóc dáng không cao, trắng trẻo mập mạp, bởi vì thành tích quá kém nên bị người trong nhà ném về lại lớp 10, rèn luyện từ đầu.
Giang Ngộ không để đến ý sự tò mò của Lý Khoát, né tránh người trước mặt: “Đi đây.”
“Ơ, ngồi lại một lát đi, trở về làm gì?”
Giang Ngộ: “Ngủ.”
...
Tiết tự học cuối cùng của Cần Đức không có giáo viên, có học hay không hoàn toàn dựa vào sự tự giác. Mặc dù là lớp thường, lúc này trong phòng học vẫn đầy người.
Tống Thính Hoan đang sắp xếp lại sách vở mới phát hôm nay. Tài liệu học tập của nơi này không quá giống với Lăng Thành, cô cảm thấy có lẽ bản thân cần làm quen với tài liệu học tập của Cần Đức một chút.
Ở bên cạnh, sau khi Quan Lâm Lâm nhìn về phía cô tới lần thứ năm, cô ấy rốt cuộc cũng dùng nắp nút chọc Tống Thính Hoan: “Người chị em, cậu nói thật đi.”
Giọng nói của Quan Lâm Lâm được ép xuống rất thấp: “Rốt cuộc cậu và Giang Ngộ có quan hệ gì?”
Tống Thính Hoan: “...”
Nên tới vẫn phải tới.
Kỳ thật không chỉ có Quan Lâm Lâm, Tống Thính Hoan đã nhạy cảm nhận ra sự tò mò về cô của mấy bạn học xung quanh rồi, đều là tò mò về quan hệ giữa cô và Giang Ngộ.
Còn chưa chờ Tống Thính Hoan nghĩ xem nên trả lời như thế nào, Quan Lâm Lâm đã dịch lại gần cô: “Anh ấy thật sự là chú của cậu à?”
“Mẹ nó...” Là âm thanh truyền tới từ Lý Khoát ngồi phía trước Tống Thính Hoan.
Quan Lâm Lâm tiếp tục nhiều chuyện: “Cậu không xem diễn đàn sao? Mọi người đều đang thảo luận xem cậu và Giang Ngộ có quan hệ gì, cậu nổi tiếng rồi.”
Tống Thính Hoan: “Hả?”