Chương 5

Trâm cài rơi ở một bên, áo choàng cũng rủ xuống bên cạnh giường.

Trong ý thức tan rã của nàng chỉ có một ý nghĩ...

Hợp Hoan Tán không có thuốc giải, mà nàng lại không muốn chết.

Cảm giác nóng rực dường như đặt lục phủ ngũ tạng lên lửa thiêu, cổ họng khô khốc khàn đặc, cho dù Minh Doanh chưa trải sự đời cũng phải biết cái này có nghĩa là gì.

Từ ngày nàng vào cung, nàng chưa từng bước ra khỏi nơi này một bước.

Vốn dĩ nên là tiểu thư thế gia lớn lên ở kinh thành, lại vì thánh thượng năm đó cưỡng ép cưới quả phụ, ngay cả bản thân nàng cũng trở thành một con chim sẻ bị giam cầm trong bức tường cung.

Rõ ràng bây giờ đã nhận lại Dĩnh Châu Minh thị, không còn là thập nhất công chúa nữa, rõ ràng là đợi đến lúc xuất giá là có thể rời cung, sau này có thể theo phu quân ra ngoài nhậm chức ở nơi khác...

Trong đầu nàng loáng thoáng nghĩ đến rất nhiều chuyện đã qua, lướt qua tâm trí như đèn kéo quân.

Phó Hoài Nghiên vốn đang hơi cúi người bên mép giường, tay Minh Doanh run rẩy, bỗng nhiên móc lấy đai ngọc trên lưng hắn.

Hắn không đề phòng, khi nghiêng về phía trước thì chống tay vào mép giường, cổ tay quệt qua môi nàng để lại một vệt son nhạt.

Phó Hoài Nghiên bỗng khựng lại, nheo mắt nhìn người nằm trên giường.

Đồng tử Minh Doanh lúc bình thường rất đen, lúc này ý thức tan rã nên lộ ra màu sắc ẩm ướt, ánh đèn lờ mờ chiếu vào trông lại rất sáng.

Bàn tay kia của Minh Doanh dọc theo sống lưng của Phó Hoài Nghiên chống vào sau gáy, dùng một chút sức ấn xuống.

Trên người hắn có hơi thở lạnh lẽo bức người, cơn sóng đang dâng trào gào thét lại tiêu tan đi một chút.

Phó Hoài Nghiên chống tay ở một bên, trong mắt giấu đi những cảm xúc u ám, ngón tay tựa như vô ý quấn lấy ngọn tóc Minh Doanh đang rơi ở một bên.

“Biết cô là ai không?”

Ngón tay Minh Doanh cọ xát sau gáy hắn, cảm giác chạm vào như có như không, nàng nhìn người trước mặt dường như đang phân biệt một lát.

Sau đó phát ra âm thanh rất dứt khoát.

“Hoàng huynh.”

Nhưng hắn từ trước đến nay chưa từng là hoàng huynh như lời nàng nói.

Ngón tay Phó Hoài Nghiên gõ nhịp lúc có lúc không trên mép giường, mặc nàng làm bậy, lại không có ý tiếp tục: “Hử?”

Minh Doanh lại đọc từng từ tên hắn.

“Phó Hoài Nghiên.”

Tựa như một con cá ngược dòng nước.

Không theo quy củ mà vẫn thong dong thành thạo.

Phó Hoài Nghiên quanh năm mang một chuỗi tràng hạt gỗ đàn hương, quấn hai vòng nơi cổ tay, trên người luôn có một mùi đàn hương không bao giờ phai nhạt.