Chương 4

Thái giám đột nhiên như rơi vào hầm băng.

Phó Hoài Nghiên chậm rãi bước đến trước mặt Minh Doanh, rũ mắt hỏi: “Tin tưởng cô như vậy sao?”

Trong đầu Minh Doanh là một đống chỉ rối bùi nhùi, gần như không nghe rõ người trước mặt đang nói gì, chỉ ngước mắt lên nhìn hắn.

Đồng tử của nàng ẩm ướt giống như hổ phách ngâm trong nước.

Phó Hoài Nghiên không có ý chờ nàng trả lời, chỉ là giơ tay chạm vào xương cổ tay của Minh Doanh.

Da thịt nàng rất nóng, bị ngón tay hơi lạnh của hắn chạm vào cũng đã giảm bớt được vài phần.

Nhưng cũng chỉ là muối bỏ biển.

Đầu ngón tay Phó Hoài Nghiên lướt qua cổ tay Minh Doanh lau vài cái, sau đó ngước mắt lên: “Nhưng cô cũng không phải là bậc chính nhân quân tử gì đâu.”

Giọng hắn hạ thấp xuống một chút: “Hoàng muội.”

Minh Doanh chậm rãi chớp mắt hai cái, trong lúc ý thức tan rã, nàng chỉ thấy Phó Hoài Nghiên nhấc chân ôm mình lên, sau đó nhìn thái giám mặt mày tái nhợt như giấy vàng, giọng điệu hắn rất lạnh nhạt.

“Giải quyết đi.”

Trên người Phó Hoài Nghiên tỏa ra hơi thở thanh khiết lạnh lẽo, Minh Doanh vô thức co rụt lại vào trong lòng hắn, sợi tóc nàng lướt qua xương cổ tay của Phó Hoài Nghiên.

Đèn trong cung chiếu lên chiếc váy xếp ly đang xòe ra của Minh Doanh, khi đung đưa theo bước chân tựa như ánh sáng lấp lánh đang lơ lửng.

...

Cả Đông Cung đều yên tĩnh không một tiếng động, người hầu đang đi lại thấy Phó Hoài Nghiên ôm một cô nương trong lòng, cũng không dám nhìn nhiều, ngay lập tức cúi thấp mắt xuống.

Trong lòng lại là sóng to gió lớn.

Phó Hoài Nghiên đi vào tẩm điện, giơ tay kéo chăn bông qua lót dưới thân Minh Doanh.

Khi hắn đứng dậy lại phát hiện tay Minh Doanh vẫn còn móc lấy sau gáy hắn, đôi mắt vốn hơi khép lại của nàng đã mở ra, chỉ là phủ một tầng sương mù ẩm ướt, trông dáng vẻ như rất dễ bị bắt nạt.

Phó Hoài Nghiên chống tay xuống bên cạnh, liếc mắt một cái, sau đó không biết vì sao lại cười một tiếng, rồi giơ tay nắm lấy cổ tay Minh Doanh gỡ ra khỏi người mình.

Ấn một cái không nặng không nhẹ lên xương cổ tay nàng.

Có ý cảnh cáo đôi chút.

Ngay lúc này bên ngoài tẩm điện truyền đến tiếng nói.

“Điện hạ, đã điều tra rõ, là Hợp Hoan Tán.”

Ngón tay Phó Hoài Nghiên hơi dừng lại, sắc mặt có chút tối tăm, ngón tay gõ vài cái lên giường, im lặng trong chốc lát.

“Cô biết rồi.”

Minh Doanh dường như nghe được vài từ ngữ mơ hồ không rõ, tóc tai vì nằm trên giường mà tán loạn.