Chương 2

Nhất là lúc này mắt nàng như ngậm sương sớm, tóc mai hơi rủ xuống.

Vị công chúa xếp thứ mười một trong cung này là do cung phi đưa vào cung, bề ngoài tuy nói là công chúa, nhưng thực chất mà nói dùng một bàn tay đếm cũng không hết những công chúa không được sủng ái trong cung, càng không cần phải nhắc đến một chủ tử có thân phận tế nhị như thế này.

Nhưng vị thập nhất công chúa này gần đây lại được thái hậu coi trọng, hôm nay tổ chức cung yến nhận lại tổ tông, từ nay về sau chính là tứ tiểu thư của Dĩnh Châu Minh thị rồi.

So với việc ở trong cung làm một công chúa không danh không phận, tình cảnh hiện tại quả thực bị không ít công chúa có thân phận thấp kém trong cung ghen tị.

Thái giám nghĩ đến đây, lại cười một tiếng không rõ ý tứ.

“Điện hạ nếu thấy thân thể không khỏe thì không cần miễn cưỡng chống đỡ, dù sao nếu bệ hạ trách tội xuống...”

Thái giám có giọng điệu cao vυ"t, gã nhìn Minh Doanh: “Nô tài cũng phải chịu đòn đó.”

Gã vừa nói xong, sắc mặt chìm trong màn đêm cũng chầm chậm tiến lại gần, tay bỗng nhiên nắm chặt lấy cổ tay của Minh Doanh.

Hàng mi Minh Doanh theo bản năng run nhẹ, làn da bị chạm vào lập tức tiêu tan đi một chút nhiệt độ.

Nàng không dám suy nghĩ kỹ hơn, chỉ là ý thức còn sót lại nói với nàng không thể đi theo gã.

Ngón tay nàng co lại, vừa chuẩn bị vùng vẫy thoát ra thì bỗng nhiên nghe thấy âm thanh vọng lại từ nơi không xa.

Bởi vì cảm giác nóng rực kéo dài không dứt, trước mắt nàng đã nhòe đi vì một tầng hơi nước, ngay cả mặt thái giám trước mặt cũng không nhìn rõ, nhưng khi nàng ngước mắt, trong lúc nhất thời trông thấy người đang chậm rãi bước đến.

Người đến cụp hàng mi xuống, ánh mắt lướt qua từng tấc trên bàn tay thái giám đang nắm chặt tay Minh Doanh, thân hình cao ráo như bạch ngọc, mặc cẩm bào thêu mãng xà tượng trưng cho thân phận, người đứng dưới ánh trăng.

Dung mạo cực kỳ xuất chúng tựa bạch ngọc, dáng người thẳng tắp như tùng biếc.

Chỉ là lúc này vẻ mặt hắn rất lạnh nhạt, không nhìn ra cảm xúc gì.

Phía sau hắn có hai người tùy tùng đi theo, thấy cảnh tượng trước mắt đều giật mình, chuyển tầm mắt đi rất nhanh.

Người đến là đương kim thái tử Phó Hoài Nghiên.

Vốn dĩ luôn được ca tụng là tâm tính phóng khoáng, quang minh chính đại, là thiên chi kiêu tử xứng đáng với danh hiệu đó.

Thái giám biến sắc, cũng không ngờ việc hôm nay lại vừa khéo đυ.ng phải thái tử điện hạ.