Trăng treo cao trên ngọn cây, sương mù giăng kín dày đặc.
Thị nữ bên cạnh Minh Doanh vừa mượn cớ rời đi, đến tận bây giờ vẫn chưa thấy quay lại. Hôm nay đa phần thái giám cung nữ trong cung đều đã tề tựu ở cung điện để hầu hạ, chỗ này rất ít người lui tới, chỉ còn lại vài âm thanh rất nhỏ vang lên.
Rõ ràng là đây là cung nàng thường xuyên qua lại, nhưng hôm nay không hiểu sao lại mang theo chút cảm giác xa lạ.
Hiện tại mới qua tiết xuân phân, cái lạnh mùa xuân vẫn còn se se lạnh, thời tiết như vậy còn lâu mới gọi là nóng bức, nhưng chẳng hiểu sao cảm giác nóng bức xa lạ lại lan tỏa khắp cơ thể.
Minh Doanh tự biết thân thể mình dường như có phần không ổn, đầu óc hỗn loạn rối bời, nhưng nàng vẫn cố gắng kiềm chế những ý niệm đang tản mác trong đầu, miễn cưỡng nhận biết con đường phía trước, mong muốn trở về Xuân Vu Điện.
Thế nhưng hành lang trước mặt dường như bị bao phủ bởi một tầng sương mù dày đặc.
Nàng không nhìn rõ lắm.
Trên người Minh Doanh mặc chiếc váy mười hai vạt lụa thêu cành lá, là gấm vóc quý hiếm được tiến cống vào cung, giữa vạt váy lóe lên ánh sáng rực rỡ mỗi khi nàng bước đi.
Nàng nhấc tay vén nhẹ tà váy, hàng mi khẽ cụp xuống.
Âm thanh ồn ào trong yến tiệc đã lùi xa, mơ màng như xa tận chân trời, không thể nghe rõ ràng được.
“Thì ra điện hạ ở chỗ này.”
Một thái giám bỗng nhiên cười bước ra từ chỗ tối, nhẹ nhàng đỡ lấy Minh Doanh: “Nô tài tìm người đã lâu lắm rồi, ta thấy thân thể điện hạ dường như không khỏe, chi bằng người trước tiên đến thiền điện trong Trường Chiếu Cung nghỉ ngơi một lát nhé?”
Đây là một thái giám rất lạ mặt, mặt trắng không râu, tướng mạo bình thường không có gì khác lạ, là kiểu thái giám thường thấy nhất trong cung.
Mặc dù ý thức của Minh Doanh đã mơ hồ, nhưng nàng tin chắc rằng thái giám đang đứng cười trước mặt này mình chưa gặp bao giờ.
Thân phận như nàng vốn dĩ đi lại trong cung như giẫm trên băng mỏng, chỉ cần sơ suất một chút cũng có thể rước lấy tai họa.
Dù người đứng trước mặt chỉ là một thái giám, Minh Doanh vẫn cố gắng giữ vững tinh thần, mặt mang ý cười, nhẹ nhàng đáp: “Không cần, đa tạ công công có lòng.”
Rồi nhẹ nhàng tránh đi bàn tay thái giám đưa tới.
Bàn tay thái giám rơi vào khoảng không, gã nheo mắt nhìn người trước mặt.
Dù đã lục căn thanh tịnh rồi, gã cũng không thể không thừa nhận vị này sinh ra vô cùng nổi bật, dù chỉ trang điểm sơ sài cũng thấy được mặt mày quyến rũ mỹ lệ.