Công chúa giả mềm yếu tỉnh táo X Hoàng huynh nho nhã bại hoại. Minh Doanh từ thuở nhỏ đã biết bản thân nàng chỉ có danh phận công chúa, thực chất địa vị thấp kém, vì vậy nàng luôn sống rất cẩn thận, k …
Công chúa giả mềm yếu tỉnh táo X Hoàng huynh nho nhã bại hoại.
Minh Doanh từ thuở nhỏ đã biết bản thân nàng chỉ có danh phận công chúa, thực chất địa vị thấp kém, vì vậy nàng luôn sống rất cẩn thận, không trêu chọc bất cứ ai.
Trong buổi yến tiệc nhận tổ quy tông ấy, nàng cuối cùng cũng rũ bỏ được thân phận công chúa.
Thế nhưng không ngờ chỉ vì lần say rượu này, nàng và hoàng huynh Phó Hoài Nghiên đã trải qua một đêm hoang đường.
Minh Doanh chợt tỉnh giấc, thấy Phó Hoài Nghiên chậm rãi chỉnh đốn y phục, rũ mắt nhìn nàng nói: “Hoàng muội.”
Sau này việc thái tử tuyển phi được đưa lên nghị sự, Phó Hoài Nghiên có lẽ là để tránh tai mắt người đời, bèn lấy danh nghĩa cầu phúc tự mình đưa Minh Doanh đến ngôi chùa ngoài kinh thành.
Minh Doanh tự biết hắn sắp sửa cưới quý nữ, còn bản thân nàng chỉ là tai họa tiềm ẩn.
Thế nên sau khi cân nhắc, nàng đã chọn cách bỏ trốn.
Viên Lăng cách Thịnh Kinh rất xa, Minh Doanh lấy danh nghĩa thủ tiết sống ở đây suốt mấy tháng, cuối cùng mới thấy an tâm.
Nghe đồn tân đế đăng cơ, tay nắm đại quyền, sau này sẽ có mỹ nhân vây quanh, nàng nghĩ rằng hắn đã sớm quên đi đoạn quá khứ hoang đường kia.
Thế nhưng không ngờ rằng nơi này xa rời Thượng Kinh, quan viên một tay che trời, huyện lệnh thấy nàng góa bụa không quyền không thế bèn muốn dâng nàng cho thứ sử để mưu cầu tiền đồ.
Trong lúc Minh Doanh thu xếp tư trang thì cấm vệ đã đứng chờ sẵn ngoài cửa.
Mà tại phủ của huyện thừa, nàng ngước mắt lên thấy người đang ngồi trên cao đang tùy ý mân mê chuỗi tràng hạt bằng gỗ đàn hương.
Dung nhan hắn kiều diễm vô song, khí chất trong trẻo cao quý tuyệt trần.
Đó không phải là thứ sử Vu Châu gì cả...
Mà chính là hoàng huynh năm xưa của nàng, bây giờ là tân đế Phó Hoài Nghiên.
Minh Doanh hoảng hốt lùi lại nhưng đã bị hắn chắn mất đường lui.
Phó Hoài Nghiên cúi người xuống, chậm rãi hỏi: “Hoàng muội còn muốn trốn đến nơi nào nữa? Hửm?”
Hắn từ thuở thiếu thời đã được người đời ca ngợi, tán dương là người có tấm lòng như trời trong trăng sáng, nhưng chỉ duy đối với vị hoàng muội này, hắn chưa bao giờ được xem là có lòng dạ thuần khiết.
...
Kết thúc viên mãn, song xử, hai người không có bất kỳ quan hệ huyết thống nào, chương đầu tiên khi nữ chính nhận tổ quy tông thì thân phận đã được giải trừ.