Chương 49: Hà Thành Quang nhìn thấy tình hình bên ngoài thì sắc mặt trở nên vô cùng khó coi.

Hà Thành Quang nhìn thấy tình hình bên ngoài thì sắc mặt trở nên vô cùng khó coi, anh ta hoảng hốt chạy tới định khống chế vợ của mình nhưng ai ngờ lại bị tát một cái thật mạnh, và bị xô xát.

Hai vợ chồng cãi vã ầm ĩ, cảnh tượng rất hỗn loạn, bảo vệ đứng bên cạnh cố gắng can ngăn nhưng không được, còn những đối tác khác chỉ đứng yên nhìn, cho đến khi cuối cùng một người phụ nữ bước ra từ phòng họp.

Bà ấy toát lên vẻ sang trọng quý phái, vừa kiêu sa lại vừa sắc sảo. Bất kể là ở đâu, cho dù là đứng ở góc phố phường hay bờ sông Giang Nam thì bà ấy đều đẹp đến mức khiến người ta thảng thốt.

Ngay cả ở một thành phố quốc tế sầm uất như này cũng khó có thể gặp một người tuyệt đẹp như bà ấy. Vẻ ngoài thoạt nhìn khoảng chừng ba mươi tuổi, bởi vì tính chất công việc nên xưa nay bà ấy đều ăn mặc bảo thủ hoặc là vest công sở, phong cách chuyên nghiệp, kèm theo đó chiếc kính gọng vàng để kìm hãm vẻ đẹp sắc sảo. Lúc này bà ấy nhướn mày nhìn quanh hiện trường, đẩy nhẹ kính rồi lên tiếng: “Trong lúc bận rộn như vậy mà lại kêu lại đây xem cảnh nhộn nhịp thế này, thấy vui chứ?”

Giọng của bà ấy rất trầm ấm, quyến rũ lại mê hoặc.

Bà ấy đang nói với ai?

Hà Thành Quang tưởng đang nói với mình, mặt anh ta đen sì vừa hung hăng đẩy vợ của mình cho bảo vệ, vừa khó chịu nói với bà ấy: “Tư Đồ Thiên Hải, tôi thừa nhận thủ đoạn của bà rất giỏi. Sau lưng còn có đại gia bảo kê cho bà, ai bảo bà có vẻ ngoài xinh đẹp có thể dụ dỗ người khác chứ, hôm nay tôi chịu thua, bà...”

Có lẽ anh ta đã chịu thiệt hại lớn trong cuộc họp này nên cảm thấy mình rất oan ức, bởi vậy dáng vẻ tức giận trách móc này của anh ta giống như mình là một nạn nhân bị thế lực xấu xa hãm hại. Còn Tư Đồ Thiên Hải, người bị anh ta mắng là loại phụ nữ chỉ biết dựa vào thân thể lấy lòng đàn ông để đạt được thành công trong sự nghiệp

Khương Duệ đoán người này chắc hẳn đã bị sa thải. Hơn nữa còn bị nắm được bằng chứng phạm tội khiến sau này anh ta sẽ không dễ dàng lăn lộn trong ngành nữa. Nếu không thì những luật sư tài giỏi khôn khéo này sẽ không có thái độ lạnh lùng như thế.

Anh ta mắng hăng say, hận không thể công bố tất cả những việc làm “quá quắt” của người đẹp trước mặt mọi người.

Nhóm luật sư tài giỏi thay đổi sắc mặt, cố gắng ngăn cản anh ta, bảo vệ cũng tới bắt người, còn người đẹp kia vẫn lạnh lùng như đá, thậm chí không thèm quan tâm mà chỉ nhìn vào một chỗ, giống như đang ung dung chờ người nào đó ngoan ngoãn đi lại phía bà ấy...

Trong giây phút hỗn loạn đó, Khương Duệ đi tới, vừa đi vừa đưa hoa cho một nữ luật sư thực tập bên cạnh, khi người kia vô thức nhận lấy và đang ngơ ngác thì tiếp theo người này tháo nhẫn ra, sau đó khi mọi người còn chưa kịp phản ứng.

Bốp!

Một cái tát thật mạnh giáng thẳng vào mặt Hà Thành Quang, âm thanh vang lên, toàn bộ văn phòng luật đều yên tĩnh.

Hà Thành Quang ôm má đỏ bừng lên nhìn chằm chằm Khương Duệ, anh ta hơi đờ đẫn, sau đó vệ sĩ của anh ta định lao lên đánh nhau, nhưng lại bị vệ sĩ khác giữ lại.

Không chỉ nhà anh ta có vệ sĩ.

Dưới sự bảo vệ của vệ sĩ, Khương Duệ đeo lại nhẫn rồi lấy lại hoa hồng vàng. Cô không để ý tới Hà Thành Quang mà đưa hoa cho người đẹp: “Dù sao cũng là một tên vô dụng vừa bị sa thải, bà Thiên Hải vì giữ thể diện nên không tiện tát, nên phải là một người ngoài như con mới được, lần này mẹ không được nói con thô lỗ đâu đấy.”

Cô cũng sắp ba mươi rồi, nếu giờ mà còn phải chọn địa điểm và thời gian để đánh một tên rác rưởi như vậy thì đúng là sống uổng phí.

Huống chi tên khốn này lại dám bắt nạt mẹ.

Tư Đồ Thiên Hải cầm hoa hồng vàng, liếc cô bằng ánh mắt đầy quyến rũ pha lẫn hờn dỗi, bà ấy vừa ghét bỏ vừa châm chọc nói: “Không sợ tay đau à?”

“Mẹ còn một chút việc, chờ mười phút.”

Khương Duệ: “Đợi không sao, nhưng mẹ không biểu hiện gì à? Hôm nay con đã trang điểm đấy.”

Cô còn kiêu ngạo tạo dáng.

Người đẹp quay đầu lại đánh giá Khương Duệ rồi nói một câu: “Cũng được.”