Chương 48: Một giờ sau, cảnh sát địa phương và người trong làng cùng nhau vào núi.

Một giờ sau, cảnh sát địa phương và người trong làng cùng nhau vào núi, tìm được bàn tay bị chặt đứt kia, sau đó bọn họ bắt đầu tuần tra về hướng lùm cây nơi hai con chó hoang xông ra theo sự chỉ dẫn của dân làng hoảng hốt.

Nơi đây là một mảnh đất hoang, cây cỏ mọc um tùm vì đã lâu không có người chăm coi, cỏ dại cao quá thắt lưng. Mọi người đi được một đoạn thì bỗng đều đứng sựng cả lại, có dân làng sợ hãi kêu lên, run run lùi về sau, hai cảnh sát đi đầu vừa thấy cảnh kia thì vẻ mặt cũng trắng bệch.

Phía trước có một con bù nhìn.

Đã bị bỏ hoang rất nhiều năm cùng với vùng đất hoang vắng này, cơ thể làm bằng rơm rạ, phía trên cắm một cái đầu người còn đang chảy máu đầm đìa, hai thứ kết hợp lại với nhau trông rất quái dị, đứng xiêu xiêu vẹo vẹo ngay giữa cánh ruộng. Gió thổi nhè nhẹ, cây cỏ nghiêng ngả xào xạc, mái tóc rối bù trên cái đầu kia cũng khẽ tung bay.

Năm giờ chiều, bên ngoài một tòa nhà xa hoa ở trung tâm thành phố, Khương Duệ xuống xe, một tay ôm bó hoa hồng vàng rực bên thắt lưng, một tay cầm điện thoại gọi đến nhà máy để xác minh chuyện phân phối hàng hóa, trông có vẻ vô cùng bận rộn…

Khi thang máy dần dần lên cao, cô quan sát ánh mắt của những người khác trong thang máy, không cần soi gương cũng biết được hôm nay lớp trang điểm của mình quá đỉnh.

Chờ thang máy lên đến tầng mười lăm, vừa bước ra ngoài, một chiếc bánh trứng đã lao thẳng về phía mắt cô, suýt nữa là đập ngay vào giữa mặt Khương Duệ. May là cô né được, nhưng vệ sĩ mặc đồ Tây giày da đứng bên thì hứng trọn.

Khu làm việc trong văn phòng luật Thiên Hà ồn ào hỗn loạn, một phu nhân nào đó đang cực kỳ tức giận, đứng đập phá đồ đạc giữa sự bảo vệ của một đống vệ sĩ xung quanh, còn không quên quát to: “Tư Đồ Thiên Hải, con khốn kiếp, mày cút ngay cho tao, mày là thứ dám làm mà không dám nhận! Dám quyến rũ chồng bà! Ra đây ngay cho tao, hôm nay tao không…”

Khương Duệ nhíu mi, đứng ôm bó hoa trong góc xem cảnh này một lúc, đợi đến khi phu nhân kia đã gào đến khàn họng, một người đàn ông trắng trắng béo béo trông rất vui tươi bước nhanh tới, đứng một bên cầm ly nước cho vị phu nhân kia, hỏi: “Xin hỏi chồng chị là?”

Phu nhân: “Cậu là ai?”

Người đàn ông: “Một người bất bình thay chị mà thôi, người ta hay gọi tôi là A SA, giờ là thời đại nào rồi mà còn có loại phụ nữ không biết xấu hổ đi quyến rũ chồng người khác như thế? Đúng là thứ vô liêm sỉ!”

Phu nhân: “Đúng vậy, cái thứ đó đúng là vô liêm sỉ, chồng tôi là Hà Thành Quang. Có điều một người đàn ông như cậu sao lại có cái tên nữ tính thế kia? Không thấy ghê à?”

A SA: “Ôi chao, là vị đó sao? Ôi chao, sự nghiệp thành công, là đối tác đứng thứ năm, mặt tròn như cái bánh, tóc Địa Trung Hải, trông khoảng hơn sáu mươi đúng không ạ?”

Gã ta lôi kéo phu nhân kia đi, sau đó chỉ vào một tấm ảnh trên tường cho vị phu nhân nhận mặt.

Phu nhân đen mặt, khó chịu đáp: “Anh ấy mới bốn mươi lăm thôi.”

A SA giật mình: “Ồ, chị đúng là có phúc thật đấy, chồng chị trông rất thành thục ổn định, không quá đẹp cũng không quá xấu, nhất định là một người trung thực, chắc chắn sẽ không chủ động ăn vụng bên ngoài. Chắc chắn là bị mỹ nữ ngoài kia dụ dỗ, thậm chí ép buộc rồi. Ây da, chị à, chị mau báo cảnh sát đi, chuyện này rõ ràng là có ẩn tình! Thật đáng thương…”

Giờ phu nhân nọ mới nhận ra lời nói của gã ta rất kỳ lạ: “Cậu nói vớ vẩn gì thế, đúng là đồ quái dị…”

A SA: “Tôi không quái dị đâu, tôi đang ở đây chế nhạo chị đấy chị ạ, chị nghe không hiểu sao?”

Phụt! Cả đám người trong văn phòng luật đều không nhịn được bật cười.

Còn chưa kịp nói xong, cánh cửa phòng hội nghị đã được mở ra, một nhóm luật sư lớn của công ty bước ra.

Đương nhiên, trong đó cũng có vị tên Hạ Thành Quang kia.