Chương 47: Trong tòa nhà cao tầng, bên ngoài không hề có kiến trúc đối diện nào.

Trong tòa nhà cao tầng, bên ngoài không hề có kiến trúc đối diện nào, rèm cửa tự động mở sang hai bên, ánh sáng bên ngoài lãng đãng chiếu xiên vào…

Chiếc chăn mỏng đã bị quăng xuống đất một cách bạc bẽo.

Váy ngủ màu lục đậm trượt lên thân hình mảnh mai như tượng tạc của cô, cô đưa lưng về phía cậu, một tay vuốt mái tóc dày hơi xoăn của mình, một tay thờ ơ gõ nhẹ điện thoại.

Ánh sáng mặt trời xuyên qua lùm cây xanh, leo lên vuốt ve từng tấc da thịt của cô, nó định nấn ná nơi sống mũi thẳng tắp, nhưng rồi bị mí mắt hơi cụp xuống đổ bóng chặn lại. Đôi môi cô mím chặt, mọi cử chỉ của cô như đang phô bày một bản tính hiển hiện: ấy là cái sự kiêu kỳ do luôn được nuông chiều mà ra.

Cậu bỗng nhớ tới một người thầy dạy Văn ở trường cấp ba đã từng hết lòng ca ngợi cố hương Thụy Sĩ của mình theo một lối đầy thi vị.

Thầy ấy nói rằng: “Nàng là nơi núi tuyết và ốc đảo va vào nhau, phác họa nên những đường cong tuyệt mỹ nhất thiên nhiên. Hẻm núi nối liền đồng nội, tầm nhìn của em phải đuổi theo nàng, tất cả tâm tư tình cảm của em đều bỗng hòa quyện vào nhau, để rồi hóa thành một sức sống sục sôi, quyến rũ và đầy khát khao. Em sẽ luôn tìm thấy chốn về trong mỗi giấc mơ có nàng, nhưng mỗi khi tỉnh giấc, em đều chìm ngập trong cảm giác mất mát khôn nguôi, bởi lẽ em hiểu rằng em sẽ luôn thuộc về nàng, còn nàng vĩnh viễn không thuộc về em.”

Tần Cốc rời đi, biểu cảm trước khi đi có vẻ không tốt lắm, khi đóng cửa cũng dùng lực kéo sầm một cái, như một đứa trẻ đang giận lẫy.

Khương Duệ nhận ra nhưng không để ý mấy.

Mỗi một người bạn trai cũ của cô, dù quen lâu hay chấm dứt nhanh cũng đều tỏ ra khó chịu khi chia tay, cũng đúng thôi, có ai vui khi chia tay bao giờ?

Cô hiểu điều đó cho nên không trách Tần Cốc cư xử vô lễ như vậy.

“Hóa ra chỉ là một giấc mơ à.” Khương Duệ vào phòng tắm, sau khi tắm rửa xong thì kiểm tra toàn bộ cơ thể, phát hiện trên người mình không có bất kỳ vết thương nào, vẻ ngoài cũng là của mình, không có bất kỳ quan hệ nào với Khương Duệ hai mươi tuổi trong thế giới kia, lúc này mới yên tâm đôi chút.

May mà không phải xuyên không.

Làm gì có người quái nào muốn tham gia cái trò chơi vô hạn tuần hoàn gì đó đâu, cô ở hiện thực cũng chẳng thiếu thứ gì, không cần phải nghịch thiên sửa mệnh.

Có điều cô vẫn hơi bất an trong lòng, bởi vì cô cứ luôn cảm thấy nếu đó chỉ là một giấc mơ, vậy thì cô đã trải qua một cái bug vô cùng đáng sợ. Dường như cô đã thật sự trải qua hai tháng trong giấc mơ đó, trải nghiệm mọi sự việc vừa rồi trong hai tháng ngoài thế giới thực, chứ không chỉ đơn giản là một giấc mơ thoáng qua.

Bởi vì mọi việc quá rõ ràng, giống như cô có trí nhớ siêu phàm vậy, cô càng nhớ mọi chuyện rõ bao nhiêu thì càng thấy quái dị bấy nhiêu.

Mặc dù Khương Duệ vẫn còn lấn cấn chyện này nhưng dù sao cô vẫn quan tâm nhất chuyện kiếm tiền, nghĩ đến sản nghiệp quy mô không nhỏ của mình và các lĩnh vực đang được mình ra sức mở rộng thị trường bây giờ, cô lập tức gạt bỏ những suy nghĩ không đâu trong đầu, đến phòng làm việc tổ chức một cuộc họp video dài, xử lý một số chuyện trong công ty, bận rộn đến mức không có thời gian ăn cơm. Mãi cho đến chạng vạng, cô mới muộn màng nhớ ra hình như tối nay mình có một cuộc hẹn rất quan trọng.

Là kiểu cuộc hẹn mà nếu cô dám bùng thì sẽ bị đánh chết đó.

Trong lúc Khương Duệ bắt đầu sửa soạn quần áo, thì ở một nơi cách cô hàng ngàn ki-lô-mét, bên trong một khu rừng già trong vùng núi sâu, một dân làng đang vác cuốc đi trên con đường nhỏ hẻo lánh bỗng nghe thấy tiếng chó sủa. Sau đó, hắn thấy hai con chó hoang lần lượt xông đến, rồi bắt đầu tranh giành cắn xé thứ gì đó ngay trước mặt mình.

“Sao càng ngày càng nhiều chó hoang thế nhỉ.” Hắn lẩm bẩm trong miệng một câu, đang định vòng sang bên để đi tiếp thì thấy một trong hai con chó bị con còn lại cắn vào sau tai nên bắt đầu lắc đầu loạn xạ, vô tình làm bay thứ gì đó đang ngậm trong miệng ra.

Ngay giây sau, thứ đó rơi xuống đôi sandal của hắn.

Ươn ướt.

Hắn cúi đầu nhìn xuống, thấy một bàn tay bị đứt lìa đang nắm lấy ngón chân mình.

Năm ngón tay thon dài của con người, rất giống với bàn tay hắn.

Lộc cộc, cái cuốc rơi xuống đất, trong rừng vang lên tiếng thét kinh hãi.

“Chết, có người chết!”