Chương 46: Có điều cô cũng nhận ra người đàn ông này là ai, Tần Cốc.

Có điều cô cũng nhận ra người đàn ông này là ai, Tần Cốc, con lai Trung - Đức, hiện đang là một người mẫu nổi tiếng toàn thế giới, sự nghiệp vô tiền khoáng hậu, tự mình leo lêи đỉиɦ cao từ vị trí thấp nhất. Dạo gần đây luôn là chủ đề thống trị các hot search trong nước, cho nên nghe bảo có nhà đầu tư muốn mời cậu ta đi đóng phim vì rất vừa ý với lưu lượng bây giờ của cậu ta.

Cô quen biết người này trong một tiệc rượu thương nhân, vốn cũng không định giữ liên lạc gì, nhưng không ngờ đúng khoảng thời gian đó mẹ cô bỗng biết chuyện cô làm hơn một năm trước khi cô còn ở nước ngoài, bà tức điên lên, bèn ép cô sinh một đứa con để thu bớt tính tình, kẻo lại chơi bời chết toi bên ngoài.

Tình cờ trên điện thoại của cô hiện ra một liên kết kể chuyện, gì mà phú bà bỏ ra một số tiền lớn để xin một đứa con… lại vừa tình cờ là người này cứ cố gắng xuất hiện trước mặt cô mãi.

Thế là trong một phút nóng đầu… cô đã làm chuyện đó.

Nhìn thấy quần áo vương vãi đầy đất cũng đủ đoán được tối hôm qua hai người đã kịch liệt đến mức nào.

Đương nhiên, cô vẫn còn tỉnh táo, dùng đầy đủ các biện pháp tránh thai, dù sao cô cũng không thật sự muốn có con, bởi vì như vậy cô phải có trách nhiệm với con mình.

Năm nay cô hai mươi chín tuổi, sự nghiệp đang trên đà thăng tiến nhảy vọt, đương nhiên cô xem trọng việc kiếm tiền hơn.

Chỉ là có quỷ mới biết ngủ với trai đẹp lại có thể mơ thấy một cơn ác mộng khủng khϊếp như vậy.

Lúc này lý trí của Khương Duệ đã khôi phục, không còn dáng vẻ dao động cảm xúc như khi nãy nữa, cũng không tiếp tục nhìn Tần Cốc mà đến bên quầy bar rót một ly nước cho mình. Vừa định uống, Tần Cốc ở phía sau đã khỏa thân rời giường, bước đến gần cô, sau đó vòng tay ôm eo cô từ phía sau, qua tấm chăn mỏng, cậu bế cô ngồi lên bệ quầy bar.

Nếu là bình thường, cô cũng không ngại hâm nóng lửa tình của mình.

Nhưng giờ cô thật sự không có tâm trạng, cho nên khi đối phương đưa tay vào chăn định vuốt ve cơ thể cô, Khương Duệ đã nói: “Cậu bạn nhỏ à, chị nghĩ hôm nay cậu nên đi làm chứ nhỉ, không phải công việc là ưu tiên hàng đầu cho sự tiến bộ trong thế giới loài người sao.”

Tần Cốc sửng sốt, cẩn thận nhìn mặt cô, phát hiện khuôn mặt không chút phấn son nào của cô trông như bạch ngọc không tì vết, cùng với đó là biểu cảm cũng nghiêm túc không tì vết giống vậy.

Như một bức tượng tạc.

Không hề lạnh nhạt, nhưng đem lại cảm giác rất xa cách.

Cô vốn dĩ rất xinh đẹp, nếu không cậu cũng không tốn nhiều công sức tổ chức mấy cái tiệc rượu mới có thể thành công tiếp cận cô như vậy.

Thế nhưng tâm tư cô quá sâu kín, không thể biết được cô đang nghĩ gì, tóm lại là không hề nghĩ đến cậu, chỉ một lòng muốn đá cậu đi.

“Chị mệt sao?”

Cô không trả lời, xem như không nghe thấy.

Thật ra cậu cũng không quá khó chịu, hai người vốn chỉ là thỏa mãn nhu cầu cá nhân, anh tình tôi nguyện, có điều không ngờ rằng mình bị đá nhanh vậy, hơi bất ngờ mà thôi. Cậu cong lưng mặc quần vào, cười hỏi: “Chẳng lẽ tối hôm qua tôi làm không tốt sao?”

Khương Duệ uống nước, thuận miệng đáp: “Cũng tạm.”

Giọng điệu này… là kiểu cực kỳ qua loa lấy lệ.

“Cũng tạm.” là sao chứ?

Không phải có nghĩa là chỉ ở mức trung bình sao?

Tần Cốc vốn kiêu ngạo bỗng nghẹn họng, suy nghĩ phức tạp chồng chất trong lòng, thầm nghĩ: chị cặn bã thật đấy, chị nghĩ tôi không cặn bã bằng chị à?

Cậu lạnh mặt, đẩy nhanh quá trình thu dọn rồi bước vào nhà tắm rửa mặt. Động tác không nhanh không chậm, rất có chất nghệ thuật, chỉ là sau khi cậu ra khỏi phòng tắm, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt thì không khỏi sững sờ trong giây lát.