Chương 45: Hiện giờ Khương Duệ hoàn toàn không thể phân biệt được đây là mơ hay là thực.

Hiện giờ Khương Duệ hoàn toàn không thể phân biệt được đây là mơ hay là thực, dù trong lòng đang không ngừng chửi rủa nhưng ngoài mặt vẫn bình tĩnh thản nhiên, chỉ tiếp tục đi theo đối phương, cô thật sự muốn nhìn thử cái trò chơi vô hạn này rốt cuộc có thể đem đến cho mình phần thưởng gì.

Hệ thống bảo cô đưa tay ra, sau đó lấy một cục rubik từ cột đầu tiên, cũng là cột có ghi tên cô.

Khương Duệ chần chờ đôi chút rồi vẫn đưa tay ra cầm.

Một thông báo bỗng bật lên.

“Chúc mừng bạn đã nhận được một khối rubik tổng hợp kiến thức kỹ thuật cơ khí.”

Khương Duệ vốn còn tưởng rằng mình sẽ nhận được huyết thống của phượng hoàng hay gì đó tương tự.

Vừa xinh đẹp vừa mạnh mẽ, cuối cùng lại nhận được thứ này ư?

Kỹ thuật cơ khí là cái quái gì cơ? Lõi công nghiệp à? Chẳng lẽ còn có thể tạo ra robot sao?

Khương Duệ nhìn xa trông rộng, biết rằng điều quan trọng không phải là bây giờ cô nhận được gì mà là trong tương lai cô sẽ gặp phải những chuyện gì, thế là cô tóm lấy hệ thống ép hỏi: “Những vụ án tiếp theo sẽ ra sao? Không phải là ác quỷ hay tang thi gì đó chứ?”

Hệ thống: “Không phải, không ghê gớm như vậy đâu.”

Khương Duệ lập tức thở phào một hơi, không phải là tốt rồi, vậy sẽ không có vụ nào thuần về vũ lực.

Hệ thống: “Cùng lắm là mấy vụ gϊếŧ người hàng loạt ghê rợn thôi, nhiều nhất là chết hơi nhiều người, không cần quá lo lắng.”

Không phải là chết người, mà là chết hơi nhiều người.

Khương Duệ: “...”

Không cần quá lo lắng? Không lo mới là lạ ấy.

Khương Duệ ôm ngực, hô hấp dồn dập không thở nổi, đúng lúc này, phía sau bỗng vang lên một giọng nói.

“Người mới nữa à…”

Chất giọng vừa chói tai vừa lạnh lùng, Khương Duệ vô thức quay lại, chỉ thấy người kia đội một cái mũ trùm đầu hình chó vàng, trong tay đang cầm một… con ngươi.

Còn đang chảy máu đầm đìa.

Con ngươi kia chắc chắn là của Tôn Thắng, bởi vì nó trông giống như đúc cái được ngoạm trong miệng chó, phía trên còn có dấu răng nanh đâm qua màng mắt.

Mà cái mũ trùm đầu hình chó vàng trên đầu người kia cũng trông rất giống con chó vàng mà cô nhìn thấy khi đó…

Cảnh tượng này, khủng bố vô cùng.

Ầm ầm!

Khương Duệ đột nhiên ngồi bật dậy, chăn mỏng trên người tuột xuống khỏi bộ ngực mềm mại.

Cả người cô mướt mồ hôi, cảm giác hoảng hốt vẫn chưa vơi bớt nhưng đã bị không khí mát lạnh trong phòng và cảnh tượng trước mắt làm cho kinh ngạc.

Căn phòng này là?

Rộng rãi, sáng sủa, tuy bài trí đơn giản nhưng rất thời thượng, hơn nữa còn có cửa sổ rất lớn.

Đầu cô vẫn còn đang tạm đình công, vừa vui mừng vừa kinh ngạc. Đột nhiên cô cảm nhận được có thứ gì đó đang chạm vào bắp chân mình, sau đó là một bàn tay vòng sang ôm lấy eo mình.

Rõ ràng là một cơ thể người.

Chẳng lẽ là thi thể?

Khương Duệ giật mình, lập tức nhảy xuống giường theo bản năng, thậm chí còn không quên nấp sau quạt điều hòa để che chắn cơ thể lõα ɭồ của mình, nhưng cơ thể khỏe mạnh săn chắc vừa nhìn đã biết được rèn luyện thường xuyên đang nằm trên giường thì lại lộ rõ mồn một.

Cảnh này nếu bị đám săn tin chụp được chắc sẽ thành chủ đề nóng trên báo quốc tế, khiến người hâm mộ phải điên cuồng gào khóc mất thôi.

Người trước mặt cô anh tuấn ngời ngời, đủ để góp mặt trên bất kỳ sàn catwalk nào, vẻ đẹp kết hợp hoàn mỹ giữa nét độc đáo của Trung Quốc và phương Tây, ngoại hình khiến người ta gặp một lần là nhớ mãi. Thấy hành động vừa rồi của Khương Duệ, cậu không hề tỏ ra khó chịu, chỉ hơi nhíu đôi mày kiếm, hỏi: “Khương, có chuyện gì vậy?”

Lúc này Khương Duệ mới nhận ra mình đã quay về.

Là mơ sao?

Quả nhiên là mơ.

Một giấc mơ rất đặc biệt, tình tiết không thể ngờ tới… Hơn nữa còn vô cùng chân thật, khiến cô lo lắng không yên, còn tưởng mình thật sự bị cuốn vào thế giới trò chơi vô hạn tuần hoàn nào đó.

Thật quá kinh khủng.