Ngày mà Lý Tranh bị xử tử, Lưu Đoan và Lão Lâm đến thành phố công tác, đặc biệt mời Khương Duệ đi ăn coi như bày tỏ lòng biết ơn.
Họ ăn lẩu.
Lão Lâm thấy cô chỉ ăn rau không ăn thịt, ông rất ngạc nhiên, liên tục khuyên cô ăn nhiều hơn.
Khương Duệ không thể từ chối, cô chọn chút hải sản, nhưng chỉ nhúng trong nước sôi, không chấm nước sốt.
Lưu Đoan: “Cô ăn thế này được à?”
Khương Duệ: “Thấy chú béo lên nhiều như thế này tôi mới ăn được.”
Lưu Đoan: “...”
Anh ta vừa kết thúc một vụ án lớn, thả lỏng một chút, người nhà cũng vui mừng nên nấu cho anh ta nhiều món ngon...
“Đừng lo, tôi còn trẻ, mấy ngày nữa sẽ giảm được.”
Khương Duệ: “Chú sắp 30 rồi phải không? Nam giới thường dễ béo ở giai đoạn này, nhất là phần bụng.”
Lưu Đoan: “Cô nói linh tinh gì vậy, cảnh sát bận rộn không phải chuyện đơn giản, tôi không cần tập gym cũng gầy đi.”
Khương Duệ: “Nơi nhỏ như chỗ các chú nếu như bận rộn thì chẳng phải là vụ án gϊếŧ người hàng loạt hoặc biếи ŧɦái gì đó sao?”
Lưu Đoan: “?”
Còn muốn ăn uống ngon lành nữa không.
Sau khi khiến Lưu Đoan bị đả kích một lúc, Khương Duệ hỏi điều mà cô luôn thắc mắc, “Tôi vẫn không hiểu, làm thế nào Lý Tranh lại tấn công được Tôn Thắng.”
Vụ án quá lớn, nhiều chi tiết thẩm vấn cũng không để họ biết, từ khi xác định Lý Tranh phải chết Khương Duệ đã không thèm để tâm nữa, giờ rảnh rỗi mới hỏi.
Cô có suy đoán, nhưng không chắc chắn.
Lão Lâm thả thịt bò vào nồi mới nói: “Hắn cũng không chịu nhận tội, rất cứng đầu. Nhưng sau khi chúng tôi khảo sát thực địa và kiểm tra có suy đoán rằng hắn đã trói Trần Tuệ trước, trước khi Trần Tuệ chết đã khóc lóc kể rằng mình bị Tôn Thắng cưỡиɠ ɧϊếp, hắn thả Trần Tuệ xuống ao cá, sau đó mới lên kế hoạch gϊếŧ Tôn Thắng. Nhưng vì biết được bí mật này, hắn có thể chủ động hẹn gặp Tôn Thắng qua điện thoại, ví dụ như đe dọa cậu ta đến làng, đòi tiền gì đó. Nếu không thì để Trần Tuệ đi báo cảnh sát. Sau đó chúng tôi tìm thấy chiếc xe ba gác của Tôn Thắng trên núi, ngoài vết máu ra còn có hộp dụng cụ và cái đinh lớn, dưới ghế ngồi có một con dao chặt có dấu vân tay của Tôn Thắng. Rõ ràng Tôn Thắng cũng không phải không chuẩn bị gì. Chỉ có điều cậu ta không ngờ mình không có cơ hội đối đầu trực diện với Lý Tranh.”
Lúc này Lưu Đoan ngẩng đầu lên, vừa vớt thịt bò chín chia cho hai người vừa nói: “Hắn nấp trong rừng dâu tằm đợi Tôn Thắng lái xe qua, dùng súng ngắm bắn... Tôn Thắng bị trúng đạn, lúc đó cậu ta vô cùng hoảng loạn, cơ thể bị ảnh hưởng mới vội vàng dừng xe. Sau đó Lý Tranh lao ra từ trong rừng giao đấu với cậu ta, vì đã trúng thuốc mê nên Tôn Thắng hoàn toàn không phải đối thủ của hắn. Cậu ta muốn chạy trốn nhưng bị ép đến bên cây dâu tằm, sau đó vấp phải cành cây lăn xuống... Thịt bò chín rồi, ăn không? Ăn thịt bò sẽ không béo đâu.”
Ồ, điều này cũng giống như cô suy đoán. Cũng có thể chứng minh rằng dù Trần Tuệ có nói với Lý Tranh rằng mình không nɠɵạı ŧìиɧ mà bị cưỡиɠ ɧϊếp và ép buộc thì Lý Tranh vẫn gϊếŧ cô ấy. Điều này chứng tỏ điều hắn ta để tâm không phải là việc vợ mình có tự nguyện quan hệ với người khác hay không, mà là cô ta “không còn trong sạch” nữa.
Hừ.
Đồ cặn bã này, chết cũng không đáng tiếc.
Khương Duệ thở dài, uống một ngụm trà, “Trước đây tôi từng thấy một con chó hoang ngậm trong miệng một con mắt, đó là của Tôn Thắng phải không, sau đó có tìm thấy không?”
Ban đầu cô không nghĩ rằng mình vừa xuyên không đã gặp phải vụ án gϊếŧ người, sau đó dù báo cảnh sát cũng không ngờ tới sự việc lại gần mình đến vậy. Nhưng con chó đó đột nhiên xuất hiện, ngậm trong miệng một con mắt, hình ảnh đó thực sự làm cô hoảng sợ, gần đây cô luôn mơ thấy con mắt này.
Lúc đó không nghĩ ra, thực ra cũng có thể là một loại né tránh trong tiềm thức.
Khi đã xác định rõ ràng, sự sợ hãi ngược lại còn tăng gấp đôi.
Cô luôn cảm thấy con mắt này rất kỳ lạ.