Chương 41: Lý Tranh bị tuyên án trong ngày hôm đó.

Lý Tranh bị tuyên án trong ngày hôm đó, Khương Duệ thực sự đã đặc biệt chăm chút cho bản thân.

Cô cắt phăng mái tóc quê mùa, để lại kiểu tóc đuôi ngựa thách thức ngoại hình, mặc áo sơ mi trắng, quần jean xanh đã bạc màu và đôi giày thể thao cũ.

Cô không trang điểm, tuy giản dị nhưng vẻ đẹp tự nhiên khó có thể che giấu.

Cô cố gắng kiềm chế sự kiêu hãnh bên trong, thể hiện khí chất chất phác và đầy nghị lực của giai cấp vô sản.

Cô đã nhận lời phỏng vấn từ truyền thông, ống kính làm nổi bật vẻ đẹp tự nhiên của cô, cô không khóc cũng không thể hiện rằng mình kiên cường đến đâu.

“Tiền thưởng? Có, có mấy chục nghìn, về nhà là phải đưa cho em trai ngay. Bố mẹ bắt phải đưa... em trai muốn mua xe, hôm qua đã giục tôi rồi. Không đưa sao? Không thể không đưa đâu... Mẹ tôi sẽ treo cổ... Em trai sẽ đánh tôi, nó có bạn gái, mỗi ngày cần tiêu rất nhiều tiền. Nếu tôi không đưa tiền thì sau này nó lấy vợ thế nào, còn nối dõi tông đường nữa... Nhưng họ là người thân của tôi, có lẽ đây là số phận rồi.”

“Thực ra tôi không muốn đi cắm trại, không có tiền... Đến ngô nướng tôi cũng không mua nổi, bạn học Tào Quang nói anh họ của anh ấy cũng chính là giáo viên của tôi quản lý khoản này. Tôi xin học bổng cho sinh viên nghèo mãi không được, anh họ của anh ấy sẽ giúp tôi kiểm tra... Tôi rất biết ơn anh ấy, nên mới đi cùng.”

“Họ bị thương rất nặng, tôi đã cố gắng hết sức nhưng không cứu được họ. Cuối cùng chỉ có thể một mình dẫn dụ tên sát nhân... Hãm hại chúng tôi? Họ cũng không muốn vậy đâu, suy cho cùng là do tên sát nhân ép họ, nếu họ không làm vậy thì sẽ bị gϊếŧ chết. Họ không giống tôi, họ còn có người thân yêu, mạng sống của họ quý hơn tôi. Còn tôi, mạng của tôi rẻ rúng, chết thì chết thôi...”

Cô chỉ dùng thái độ bình tĩnh, thậm chí có thể nói là tê liệt và thản nhiên để trình bày những sự thật này, thỉnh thoảng còn kèm theo khoảng lặng.

Thứ nhất, con người tự nhiên sẽ có thiện cảm với một người phụ nữ vừa xuất sắc vừa xinh đẹp. Nếu cô ở trong hoàn cảnh bị áp bức không thể thoát ra, người khác sẽ cảm thấy đau lòng và tiếc nuối, nhưng không được khóc, vì khóc là biểu hiện của sự yếu đuối, sẽ làm giảm nhận thức của người khác về cô ấy.

Thứ hai, nhất định phải tăng thêm khí chất tri thức để chiếm được ấn tượng của công chúng về việc học và công việc sắp tới của cô. Điều này có lợi cho tương lai.

Đây là mục đích trực tiếp, còn mục tiêu thứ yếu là cô đã “vô tình” phơi bày môi trường sống của mình (trọng nam khinh nữ, làm việc kiếm tiền bị gia đình tệ bạc bóc lột, một mình nuôi ba kẻ ăn hại), cũng như những bất công mà cô gặp phải ở trường (giáo viên vô đạo đức cùng với anh họ của mình tính toán với cô và chuyện gian lận trong việc xét duyệt học bổng hộ nghèo). Đồng thời là nguyên nhân và quá trình cô đến thôn Tiều Diệp (cô đã cố gắng hết sức, nhưng ba người đồng đội heo không thể cứu chữa, bị thương không phải lỗi của cô, cô sống sót nhờ vào bản thân, đừng nghĩ đến việc đổ lỗi cho cô).

Nhờ lượng truy cập khổng lồ mà cô đã trở nên nổi tiếng, bất kể dư luận trên mạng như thế nào, mục tiêu của cô cũng đã đạt được.

Gia đình cô cũng nổi tiếng, đặc biệt là người em trai tiêu xài phung phí như quỷ hút máu kia. Cậu ta bị chửi như chó, ra ngoài thì bị người khác chỉ trỏ, cuối cùng cậu ta cũng nhận ra mình không phải là cái rốn của vũ trụ.

Chiếc máy tính và điện thoại xịn mà cậu ta dùng trong ký túc xá đều bị người khác chụp lại và so sánh với chiếc điện thoại cũ và đôi giày bạc màu của cô... Cha mẹ nhà họ Trần cũng không dám tìm cô nữa, sợ bị người ta chụp lại đăng lên mạng chỉ trích, xung quanh đều là người chửi họ.

Anh họ giáo viên bị sa thải, trường học thưởng cho cô vì đã giúp phá án và cứu bạn học, họ đã phát cho cô mười vạn tệ tiền thưởng, gần đây cô không cần phải vất vả như trâu bò đi làm kiếm tiền học phí nữa, cuối cùng cũng có thể tập trung học hành.

Tào Quang và Trương Giang lần lượt nghỉ học một năm, vừa dưỡng thương vừa tránh khỏi làn sóng dư luận này, chắc chắn trong một thời gian dài họ không dám trêu gái nữa.

...