Sau đó Khương Duệ bắt đầu thực hiện nhiệm vụ của mình, lập tức thay đổi dáng vẻ yếu đuối trước đó, cô cung cấp lời khai rõ ràng rành mạch, đám người lão Lâm ở đằng sau nhận ra lời khai của cô đều đánh trúng trọng tâm, ví dụ như Lý Tranh vẫn luôn cố gắng chứng minh sức khỏe tâm lý của mình, lấy điều này để xua tan hiềm nghi gϊếŧ người, tuy rằng cảnh sát đã đưa ra rất nhiều bằng chứng hữu hiệu, nhưng với tư cách người bị hại vẫn còn sống, lời khai của ba nhân chứng cũng rất quan trọng.
Cho nên Lý Tranh cố tình dọa ba người kia, nhưng hắn ta không dọa được Khương Duệ, còn bị cô chọc giận đến nỗi vết thương trở đau.
“Hắn ta hỏi Tưởng Xuân Linh tận hai lần rằng tôi có nhìn thấy hắn ta hay không, phải chăng tôi đang nghi ngờ hắn ta, về sau còn chủ động dùng súng bắn bọn tôi…”
“Ban đầu tôi cũng muốn xin hắn ta đừng làm bọn tôi bị thương, vì vậy mà tôi cố tình giả bộ yếu đuối như Trần Tuệ, thế nhưng hắn ta vẫn đẩy bọn tôi xuống hố, yêu cầu bốn người bọn tôi tàn sát lẫn nhau, thậm chí còn bảo Trương Giang và Tào Quang gϊếŧ chúng tôi… Lúc đấy tôi cũng rất thắc mắc tại sao hắn ta còn vẽ vời thêm chuyện. Sau này tôi mới phát hiện ra hắn ta mang bao tay và bao chân, không hề để lại bất cứ dấu vết gì, tôi cảm thấy hắn ta muốn gϊếŧ người diệt khẩu rồi vu oan giá họa cho Trương Giang, sau đó tôi còn nhắc nhở bọn Trương Giang phản kháng, hắn ta thấy vậy liền lộ ra vẻ hung ác rồi trực tiếp lấy rìu chém chúng tôi.”
Lời khai mà Khương Duệ đưa ra liên quan đến rất nhiều thứ mà Lý Tranh đã chuẩn bị trước, kể cả việc gϊếŧ người diệt khẩu và vu oan giá họa, những thứ này có lợi cho sự phán đoán của quan tòa về tính chủ quan trong hành vi của Lý Tranh hơn là sơ suất của hắn ta.
“Tôi bỏ chạy nhưng hắn ta vẫn cứ đuổi gϊếŧ.”
Tổng hợp các bằng chứng mà cảnh sát tra được cùng với lời khai của các nhân chứng, cuối cùng quan tòa cho rằng Lý Tranh có tâm tư kín đáo, liên quan đến chuyện bản thân có bị vạch trần hay không thì lại trở nên rất gian xảo và tàn nhẫn, hơn nữa còn bắt chước phạm tội giống như nội dung truyện, miệng thì nói gϊếŧ người là vì vợ mình, điều này là do căng thẳng từ tinh thần thất thường, mà thực tế thì nội tâm tàn nhẫn, không những bạo hành vợ mình nhiều năm mà còn không biết hối cải, bởi vì sự tức giận và ham muốn gϊếŧ người của mình mà lựa chọn phương thức tương tự để tổn thương người khác, chưa từng quan tâm đến tình cảm vợ chồng, hoàn toàn không có chút tình cảm vốn có của con người, đây là một tội ác nghiêm trọng…
Tòa tuyên án tử hình.
Lý Tranh đứng bật dậy, hai tay hắn ta nắm chặt thành lan can hét lên: “Không, tôi bị oan, tôi không phục! Tôi không thể chết được, tôi không thể…”
Hắn ta thét lên, nghe giống như đại thái giám phản diện trong phim ảnh lúc sắp sửa bị kéo xuống đánh chết, nào còn dáng vẻ hung ác lúc nãy nữa, hệt như con vịt bị cắt tiết, trông nhếch nhác không thể tả…
Đám người nhà họ Lý đều lộ ra sắc mặt phờ phạc nhưng hề nói năng gì.
Lý Tranh tức điên, hắn ta ghì chặt thành lan can rồi gầm thét về phía Khương Duệ, bỗng nhiên Khương Duệ lại cảm thấy hắn ta hơi đáng thương, cho nên cô giơ ngón giữa lên.
Đồ cặn bã, đi chết đi!
Khương Duệ đưa mắt nhìn theo Lý Tranh gào thét vô ích rồi bị cảnh sát lôi đi mất, ngay lúc đang cảm thấy rất sảng khoái thì cô chợt nhạy bén nhận ra có người đang nhìn chằm chằm mình, ánh mắt này rất kỳ lạ, làm cô cảm thấy cực kỳ không thoải mái, cô theo bản năng quay đầu lại nhìn, chỉ thấy phía chỗ ngồi rất nhiều người đã nối đuôi nhau đi ra ngoài, cô không thấy ai cả.
Ảo giác à?
Tại sao cô lại có cảm giác như đang bị một thợ săn để mắt đến.