Chương 39

Vào ngày xét xử, với tư cách là người bị hại cũng như người làm chứng, bốn người Khương Duệ đều đến tòa án, ba người khác đã được nhân viên của ba cục công - kiểm - pháp tư vấn tâm lý để bọn họ không cảm thấy lo lắng, ba người này đã đồng ý, đặc biệt là Tào Quang và Trương Giang mặt đầy vẻ oán hận, thỉnh thoảng lại ném vài ánh mắt chán ghét về phía Khương Duệ.

Bọn họ cảm thấy nếu không phải do cô dụ Lý Tranh rơi vào bẫy thì bọn họ cũng sẽ không phải khổ như thế.

Cô và Lý Tranh đều đáng ghét như nhau.

Khương Duệ làm như không thấy, cô cầm điện thoại chơi trò xếp hình Tetris.

Sau đó, ba người đi vào tòa án nhìn thấy Lý Tranh thì vẫn bị dọa run cầm cập, làm chứng cũng đứt quãng liên tục.

Cuối cùng là Khương Duệ.

Mọi người trong tòa đều quan sát Khương Duệ, thấy trong bốn người làm chứng thì cô gái này có vẻ yếu đuối mỏng manh nhất, không biết có cầm cự nổi không, sẽ không ngất đi chứ.

Bây giờ Lý Tranh trông hơi đáng sợ, bằng không ba người Trương Giang sẽ không bị dọa đến vậy.

“Lát nữa cô đừng sợ, hắn đã bị khống chế, sẽ không làm gì cô được đâu.”

Khương Duệ: “Thật không vậy, mong là hắn đừng dọa tôi.”

Cô thả rơi khối hình xếp cuối cùng, ‘bing bong’ qua màn.

Sau khi vào tòa, tầm mắt Khương Duệ nhìn quanh, cô trông thấy rất nhiều người liên quan đến vụ án và các chuyên gia đến dự thính, sau đó thấy được bị cáo Lý Tranh ngồi trên ghế.

Trời ạ, người này là ai?

Ngay lúc này Khương Duệ thật sự sợ hết hồn.

Bây giờ tóc Lý Tranh bạc trắng, gầy trơ cả xương, giống như trong một hai tháng này gặp phải cú sốc rất lớn, nhưng dáng vẻ gầy gò của hắn ta thật đáng sợ, chỉ còn da bọc xương, càng làm nổi bật vẻ lạnh lùng và cay nghiệt.

Tựa như dưới vỏ bọc người bình thường cuối cùng cũng lộ ra bản chất ma quỷ không cách nào ngụy trang được nữa, làm cho người khác chỉ cần nhìn một cái là có thể thấy rõ sự tàn bạo của hắn ta.

Nhưng mà ánh mắt của Lý Tranh thật sự rất kinh khủng, là một loại cảm giác hắn ta luôn đăm đăm nhìn theo bạn, cho dù chết rồi cũng sẽ về tìm bạn để đòi mạng.

Đặc biệt khi hắn ta trông thấy Khương Duệ, ánh mắt và vẻ mặt càng thể hiện rõ ràng hơn, thậm chí hắn ta còn nhếch mép, lộ ra nướu răng đỏ như máu và hàm răng vàng ố...

Cảnh sát nữ thấy sắc mặt Khương Duệ thay đổi, cho rằng cô bị hù dọa nên muốn nói gì đó, nhưng lại nghe được giọng điệu kỳ quái của Khương Duệ: “Phế mất chỗ đó có thể giảm cân hả? Còn có chuyện tốt như vậy à?”

Cỡ này đã giảm ít nhất ba mươi cân đó.

MMP* hiệu quả khá tốt, nhưng dạo này cô đã tăng vài cân.

*hình như là một loại enzyme

Giọng cô không lớn không nhỏ như đang lẩm bẩm một mình, nhưng mà rất nhiều người có thể nghe thấy, đặc biệt là Lý Tranh.

Phụt…

Một vị bồi thẩm viên đang uống nước suýt nữa bị sặc.

Lý Tranh tức giận đến nỗi đứng bật dậy, lộ ra hai tay bị còng lại, nhưng đồng thời cũng kéo căng miệng vết thương trên chân, rất đau, hơn nữa hắn ta còn bị cảnh sát ấn vai đè xuống nên càng đau hơn.

Ôi chao, Khương Duệ thấy cảnh này thì trong lòng rất đã cái nư.

Không khí trong tòa án hơi xao động, nhưng sau khi chủ tòa ho khan vài tiếng thì đã yên tĩnh lại.

Nghiêm túc, phải nghiêm túc!