Rất nhiều đồ đạc trong nhà Lý Tranh được đưa đến phòng vật chứng, bọn Lưu Đoan đã bắt đầu đọc truyện, đặc biệt là cuốn Mê Điệp Dưới Lòng Đất kia, sau khi đọc xong mấy vị cảnh sát chia sẻ cảm nghĩ với nhau.
“Lúc nhỏ nhân vật chính trong sách đã bị hung thủ gϊếŧ hết cả nhà, nhưng hắn bị bất tỉnh, sau khi tỉnh dậy phát hiện mình bị trói ở tầng hầm, cổ và cả tay chân đều bị trói lại, chịu đựng hành hạ suốt mười năm trời, sau đó được cảnh sát cứu ra và tái hòa nhập xã hội, thế nhưng hung thủ đã sớm biến mất không thấy tăm hơi…
Sau này nam chính thành công gây dựng sự nghiệp, nhưng hắn phát hiện lại có nhiều vụ gϊếŧ người hàng loạt xảy ra trong xã hội, dường như hung thủ lại xuất hiện, hắn hợp tác điều tra với cảnh sát …
Cuối cùng, dưới sự giúp đỡ của nhân vật chính, cảnh sát đã tìm được hung thủ, nhưng phát hiện hung thủ bị giam trong một tầng hầm và đã biến thành một cái xác khô, bộ dạng bị giam cầm giống y như đúc với tình trạng của nhân vật chính năm đó, cảnh sát thấy có điều bất thường nên điều tra lại, thế nhưng nhân vật chính đã biến mất.”
“Thật chất nhân vật chính đã biến thành một tên hung thủ khác, từ bị ngược đãi đến bị thuần hóa, đến gϊếŧ ngược, sau đó lấy thân phận của hung thủ để bắt chước gây án, rồi hoàn toàn thay thế hung thủ… Con bướm phá kén, bước vào một vòng tuần hoàn mới.”
“Thủ đoạn gϊếŧ người được kế thừa, tầng hầm, thuốc gây mê, giam cầm và hành hạ.”
Một cảnh sát nữ trầm tư: “Chẳng trách Lý Tranh lại có suy nghĩ để Trương Giang gánh tội thay, suy đoán của Khương Duệ không sai, chắc chắn hắn ta đã bắt chước thủ đoạn gây án theo nội dung truyện, vậy khả năng cao là hắn ta sẽ chọn một nơi có tầng hầm giống như trong truyện, và cả việc phát hiện ra thuốc mê kim tiêm cũng có thể giải thích hợp lý.
Lưu Đoan: “Đã tìm kiếm phía ao cá rồi, không có manh mối nào hết, nhưng mà Lý Tranh còn có một địa bàn trong núi.”
Cảnh sát nữ: "Xưởng nuôi chó.”
Ngay hôm đó cảnh sát quay lại thôn Tiều Diệp, tìm được một tầng hầm ở xưởng nuôi chó bỏ hoang trên núi.
Tầng hầm này rất bí mật, không có nhiều người biết, trước đây từng dùng để đỡ đẻ cho chó mẹ.
Về sau xưởng nuôi chó làm ăn lụn bại rồi được Lý Tranh sử dụng với mục đích khác, bên trong còn sót lại một ít dược liệu Đông y và một số dụng cụ liên quan, những thứ này cũng được nhắc đến trong truyện.
hắn ta dùng vết thương ở chân làm lý do để gom góm số dược liệu này từ các tiệm thuốc khác nhau, thậm chí còn để Trần Tuệ thay hắn ta đi mua một ít.
Một người chủ tiệm còn nhớ lúc ấy Trần Tuệ nói chồng mình sợ đau, hắn ta có một phương thuốc cổ truyền, khẳng định uống xong có tác dụng, cô ta lo bài thuốc không an toàn nên còn cẩn thận hỏi ông chủ, ông chủ nói không sao.
Lúc đó cô ta còn khá yên tâm.
Tầng hầm của xưởng nuôi chó có ổ khóa nên chỉ có hắn ta mới ra vào được, sau đó quả nhiên tìm được chìa khóa trong nhà của hắn ta.
Bằng chứng đã gần như đầy đủ.
Nhưng mà tâm trạng một cảnh sát nữ cùng đi tra xét ngày hôm đó không tốt lắm, bởi vì trong tầng hầm còn tìm được dụng cụ nấu ăn như nồi sắt và một ít xương chó trong góc.
Vụ án tiến vào giai đoạn kết thúc.
Lão Lâm đứng trong phòng giải phẫu của khoa Pháp Y nhìn thi thể sắp sửa thối rữa, sưng vù và chồng chất vết thương của Trần Tuệ, cô ta đã được bác sĩ pháp y sửa sang cẩn thận, chờ được trả lại cho người nhà.
Lão Lâm chợt nói với đồng nghiệp: “Chờ vụ án này kết thúc, chắc chắn tôi sẽ về nhà bảo con gái, ai mà chạm vào một ngón tay của nó thì cứ nói cho tôi, dù không mặc bộ cảnh phục này thì tôi cũng phải bắt thằng chó đó trả giá đắt.”
“Trên đời này không thiếu đàn ông cũng không thiếu tình yêu, chỉ có bản thân nó mới là quan trọng nhất.”
Dù con gái ông mới học cấp hai nhưng ông đã bắt đầu lo sợ.