Khương Duệ vẫn chưa chịu đi, như thế quyết tâm muốn Lý Tranh phải chết, đương nhiên Lưu Đoan bọn họ cũng không thể nào đuổi cô đi, cô tiếp xúc với Lý Tranh trong thời gian hắn ta gây tội nhiều nhất, cũng là người anh ta hiểu nhất.
Lần này ba người Trương Giang vẫn còn sống tất cả nhờ có cô.
Nhưng Lý Tranh quá xảo trá, làm việc xấu nên đã đem chứng cứ tiêu hủy hết.
Nữ cảnh sát còn mang hoa quả tới, thực ra Khương Duệ đã đói rồi, cô lấy một quả cà chua bi, đang định ăn, đột nhiên nhíu mày nhìn đĩa hoa quả rực rỡ đủ loại, chợt nảy ra một ý tưởng.
“Tôi thấy kỳ thực IQ anh ta không cao đến vậy, tự cho là thông minh, thật ra là tự phụ, thành tích thi tốt nghiệp trung học không xuất sắc, không hoàn toàn bởi vì nhà anh ta nghèo, đương nhiên, loại người này thất bại chỉ biết đổ lỗi cho hoàn cảnh bên ngoài.”
“Bàn trong phòng anh ta có mấy quyển tiểu thuyết trinh thám, tôi đang nghĩ liệu anh ta có học cách phạm pháp trong đó không, thủ đoạn hiện tại của anh ta không liền mạch, giống như một mớ chắp vá, giống như đĩa trái cây này vậy, tuy có thể ăn, nhưng mùi vị mỗi loại khác nhau.”
“Phương pháp gϊếŧ người của anh ta, đôi khi có hơi tỉ mỉ, lúc lại có chút cẩu thả, logic không khớp, rất dễ dàng xảy ra bất trắc.”
Ví dụ như đinh ghim, nếu như ra tay ngay trên đường chạy xe, ví dụ làm Tôn Thắng để lại bật lửa, ví dụ như để chạy mất một con chó hoang, ví dụ làm cô phát hiện những sơ hở ấy trong nhà, hay như là lo được lo mất, cho dù không xác định cô phát hiện ra điều gì hay chưa, nhưng vẫn sợ hãi, đẩy bốn người họ vào hang núi.
Thường xuyên xảy ra việc ngoài ý muốn, thử nghiệm năng lực xử lý tạm thời của hắn ta, dù ban đầu hắn ta định vu oan cho Trương Giang, nhưng không ngờ đυ.ng phải bốn người họ vào núi, sau đó nhất thời nảy lòng tham khiến bọn họ tàn sát lẫn nhau, muốn nương việc này để lại chứng cứ, nhưng thực tế không nên gỡ bỏ dây thừng của họ...
Nếu có quá nhiều bất trắc, năng lực của hắn ta có vấn đề, xử lý không ổn thỏa.
Khương Duệ sâu sắc nói: “Tôi nhớ trong đó có một quyển tên là [Mê Điệp Dưới Lòng Đất], từ bìa truyện, có thể nội dung bên trong liên quan đến kiểu thủ pháp như giam cầm dưới lòng đất và gây mê.”
Cô chưa đọc qua cuốn truyện này, nhưng bìa truyện thần bí thường chứa thông tin mấu chốt thu hút người đọc.
Có sẽ Lý Tranh sẽ không mua luôn thuốc mê chế sẵn, trên thực tế, thứ này bình thường cũng không mua được, chắc chắn hắn ta đã học được phương pháp pha chế nó từ truyện.
Lưu Đoan nghe vậy, nhìn về phía lão Lâm, ông sờ sờ dưới mũi, người trước lập tức đứng dậy đi đến ngăn kéo của mình lấy một chai nước ép trái cây đưa cho Khương Duệ.
Mà lão Lâm sau khi đi ra ngoài, đổ đầy nước nóng vào cốc giữ nhiệt, lại nghĩ: “Năng lực quan sát và trí nhớ của đứa trẻ này rất tốt, không làm điều tra tội phạm, đáng tiếc.”
Khi Khương Duệ đi ra phòng thẩm vấn, vừa vặn gặp phải Lý Tranh bị cảnh sát khống chế đưa ra, đãi ngộ hai bên không bình thường, suy cho cùng lát nữa Lưu Đoan muốn mời Khương Duệ ăn cơm, mà hiện tại Lý Tranh chỉ có thể ăn cơm tù.
Bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt Lý Tranh âm ngoan như muốn ăn luôn cô.
Khương Duệ bị dọa sợ, đè ngực sợ tới mức lui vào tường, khi Lưu Đoan mấy người định bảo vệ cô, miệng cô nhẹ nhàng nói một câu: “Cái xe lăn này tốt đó.”
Bởi vì chỗ đó tàn phế, Lý Tranh giờ đây ngay cả đứng lên cũng không đứng được, chỉ có thể ngồi xe lăn, đáng sợ là bên cạnh xe lăn còn treo ống dẫn niệu và túi nướ© ŧıểυ.
Việc này giống như cô chọc ống phổi mới của người khác*.
*chỉ cách nói chuyện sắc bén, cay nghiệt, dễ khiến người nghe kích động, làm họ cảm thấy đau khổ, khó chịu.
Lý Tranh: “!”
Mặt hắn ta tái mét, lại chỉ có thể bị đẩy đi.
Lưu Đoan yên lặng quay đầu, lại nhìn thấy khóe miệng nữ sinh viên yếu ớt hơn nhếch lên, vừa khinh thường vừa ghét bỏ, nhưng ngay sau đó đổi thành giọng điệu nhu nhược mềm yếu.
“Chú ơi, anh ta đáng sợ thật đó, có phải muốn trả thù tôi không?”
“Các chú nhất định phải đưa anh ta ra công lý.”
Cô quả thực quá đẹp quá mềm yếu, một đám cảnh sát đầu óc không tỉnh táo đưa ra lời cam kết, sau đó hăng hái đi đọc truyện.