Không chỉ vậy, trong lúc thẩm vấn, Lý Tranh còn mạnh miệng giải thích: “Bảo tôi vu oan Trương Giang, có bằng chứng xác thực không? Biết đâu là do Tôn Thắng vu oan, nhưng cũng có khả năng là do Trương Giang làm, cậu ta vẫn luôn thích vợ tôi… Cậu ta rất háo sắc, các người biết đấy, hẹn bạn học nữ ăn đồ nướng, hai người họ còn mang theo chiếu, rõ ràng đã lập kế hoạch từ trước.”
“Chỉ là vô tình gặp phải lúc tôi xử lý xác Tôn Thắng, bắt tôi gánh tội thay.”
Hắn ta không để lại bất cứ bằng chứng nào bên hồ cá, hắn ta nói thẳng điều này trước mặt lão Lâm.
Lão Lâm tức giận lắm, nhưng sau khi hút một điếu thuốc,ông đã bình tĩnh trở lại.
“Hắn rất xảo quyệt, biết chúng ta có thể tra được lịch sử cuộc gọi của hắn và Tôn Thắng, nhưng chúng ta chắc chắn không biết nội dung là gì, không biết là hắn hẹn Tôn Thắng hay là Tôn Thắng hẹn hắn, việc Tôn Thắng cưỡиɠ ɧϊếp Trần Tuệ là thật, dấu vết hắn để lại trong rừng cũng là sự thật, nhưng tội danh chưa thể định được.”
Người này đang bao biện các chi tiết của hành vi phạm tội dựa trên những bằng chứng và manh mối mà cảnh sát tìm thấy, cố gắng giảm bớt tội danh của bản thân.
Tình hình không tốt lắm.
Ít nhất Lưu Đoan và những người khác biết trên đời này có rất nhiều vụ án mà người người đều biết hung thủ là ai nhưng cuối cùng lại không thể kết tội, cùng lắm chỉ bị kết án với tội nhẹ.
Cần có bằng chứng mấu chốt.
Lưu Đoan: “Bên Khương Duệ bọn họ…”
Lão Lâm lắc đầu, đánh úp nhóm Khương Duệ là sự thật, khiến ba người Tào Quang bị thương nặng cũng là sự thật, nhưng tội danh chắc chắn không nặng bằng gϊếŧ người.
Cuối cùng chỉ nhốt mười mấy năm gì đó, quá nhẹ.
Thậm chí có thể không đến mười mấy năm, thời hạn thi hành án tội gϊếŧ người không thành thường trong khoảng mười năm.
Họ là cảnh sát, nhất định phải biến mọi sự thật thành những tội danh xứng đáng.
“Tiếp tục điều tra đi.”
Nhóm bốn người Khương Duệ là một trong những phương hướng điều tra, khi bị thẩm vấn, cô biết tình hình của Lý Tranh bên đó, lúc ấy đau hết cả đầu.
Đồ chó chết, lỡ đâu tên biếи ŧɦái Lý Tranh ấy chỉ bị giam mười mấy năm thậm chí mười năm, khi ra tù vẫn là một người đàn ông cường tráng, mà cô còn ở lại cái thế giới rách nát này, vậy không phải hậu quả khôn lường sao?
Đáng sợ nhất là ngay cả ngồi tù cũng có thể được giảm án.
Cứ nghĩ tới vài năm sau sẽ bị Lý Tranh trả thù, cả người Khương Duệ đều không thoải mái, cô uống vài ngụm nước, bình tĩnh lại.
Kỳ thực cô đã khai báo tất cả những sự thật mà thân phận này của cô có thể cung cấp.
Nhưng dường như cô không đi được, tựa như cua càng đào bới, cô hỏi Lưu Đoan bây giờ Lý Tranh ở đâu.
“Cách vách, vẫn đang thẩm vấn, nhưng hắn rất gian xảo.” Lưu Đoan nhắc tới Lý Tranh cũng có chút buồn bực.
Khương Duệ cũng phiền muộn, nhìn thoáng qua vách tường, cố gắng suy nghĩ một hồi, chợt nói với Lưu Đoan: “Có thể tìm thấy bằng chứng anh ta chế tạo súng gây mê, mấy cái kim gây mê đó không? Có dư lượng thuốc mê tương ứng và nhất quán trong cơ thể chúng tôi, Tôn Thắng và Trần Tuệ, có thể xác nhận anh ta có dự mưu, cũng có thể chứng minh anh ta là hung thủ của tất cả mọi chuyện.”
Dù có ngụy biện thế nào thì vẫn có một sợi dây xuyên suốt từ đầu tới cuối.
Lão Lâm thẩm vấn Lý Tranh xong thì tới nghe Khương Duệ trình bày, nghe được cô nói lời này, không nhịn được ngẩng đầu nhìn cô một cái.
Phản ứng nhanh quá, cô bé này, dường như cũng rất am hiểu tư pháp.
Nhà trường điều tra được thành tích học hành của cô rất ổn, nhưng dành thời gian chủ yếu cho việc làm thêm, vốn dĩ rất thông minh.
Nhưng chuyên ngành cô học không phải ngành này nhỉ.
Lưu Đoan cũng kinh ngạc: “Đúng vậy, phía chúng tôi cũng đang tìm bằng chứng này, bên phía pháp y cũng phát hiện được đôi chút.”
Chỉ cần tìm được bằng chứng, sẽ có tác dụng rất lớn đối với việc xét xử của viện tư pháp bên kia.