Lần thứ hai cô ta bị đánh thuốc mê, lại là do chồng mình.
Sau khi tỉnh lại, cô ta phát hiện mình bị trói trong căn phòng nhỏ cạnh hồ cá, nhìn thấy khuôn mặt của chồng mà cô ta lại cảm thấy bản thân dường như đang nhìn thấy khuôn mặt của Tôn Thắng.
Một người ác độc, một người cay nghiệt.
Bọn họ đang hoà làm một sao?
Cô ta khóc ư?
Có phải cuối cùng cô ta cũng sụp đổ, kể ra nỗi uất ức của mình, cầu xin hắn ta tha thứ, van xin hắn ta bỏ qua?
Những điều này quan trọng không?
Miệng cô ta bị nhét một miếng vải bẩn, không thể nói chuyện, nước mắt rơi lã chã, bị hắn ta nhét vào trong bao tải, bao tải được buộc chặt, phía dưới còn buộc một tảng đá.
Cô ta đang sống sờ sờ mà bị dìm xuống hồ cá.
Chết đi trong dòng nước vẩn đυ.c.
Nước mắt bị nước bẩn nuốt hết.
Ngày hôm đó, trời đẹp, nắng rực rỡ, ao cá mới vừa được xây dựng, sạch sẽ và đẹp đẽ.
Cô ta và chồng cùng nhau đứng bên hồ, toàn tâm hy vọng chồng có thể thành công, họ sẽ có tương lai tươi sáng tốt đẹp, cho dù trong lòng cô ta chờ mong chồng có thể kiên định làm đến nơi đến chốn hơn.
Cùng nhau vất vả, cùng nhau nỗ lực.
Bởi vì một mình cô ta làm những việc chân tay ấy thật sự mệt quá, quá đỗi mỏi mệt, nhưng tiền trong nhà lại càng ngày càng ít.
Kinh doanh rất khó, thực sự quá khó rồi, cô ta không đành lòng nhìn hắn ta thất vọng hết lần này đến lần khác.
Nhưng cô ta không dám nói.
Ánh mặt giận dữ của hắn ta thật đáng sợ.
Lý Tranh là một người có chút đầu óc, hắn ta rất bình tĩnh, ít nhất là theo bọn Lưu Đoan thì họ cho rằng hắn ta đang đấu tranh.
Giữa việc phải ngồi tù và bị xử bắn, hắn ta muốn trốn tránh vế sau.
Hắn ta nói mình chỉ gϊếŧ Tôn Thắng, bởi vì Tôn Thắng xâm hại vợ hắn ta, Trần Tuệ, cũng vì sợ chuyện tình này bại lộ nên hắn ta gϊếŧ cô ta luôn, hắn ta chỉ vì yêu vợ nên mới mất lý trí như thế.
Hắn ta hiểu chút pháp luật, vì Tôn Thắng đích xác đã có tội từ trước, gϊếŧ Tôn Thắng sẽ nhận được sự cảm thông nhất định, nhưng khi bên cảnh sát hỏi hắn ta tại sao làm hại bốn sinh viên đại học, có phải mưu tính vu oan cho Trương Giang hay không.
Hắn ta lại nói không phải, là vì hắn ta mất đi khả năng sinh lý, chịu áp lực tinh thần lớn, lúc đó thần kinh không ổn định, chỉ muốn hù dọa bọn họ, thật ra không có ý định gϊếŧ người...
Để thoát tội, hắn ta có thể nói ra bí mật nam giới khó nói nhất, tâm tư xảo trá của người này rất rõ ràng.
Lão Lâm: “Vậy cậu đã gϊếŧ Tôn Thắng sao? Hẹn anh ta tới rừng Dương Mai đằng kia à?”
Cố ý gϊếŧ người?
Lý Tranh chớp mắt, đáp: “Không phải, đúng là tôi gọi điện hỏi anh ta biết vợ tôi ở đâu không, anh ta phách lối lắm, hẹn tôi gặp mặt, sau khi gặp, anh ta cười nhạo tôi vô sinh, còn đưa ảnh khiêu da^ʍ của vợ tôi cho tôi xem, lúc đó tôi bị kích động, tức giận vô cùng, ngay lập tức túm lấy đánh anh ta, kết quả anh ta không cẩn thận ngã vào rừng Dương Mai, tôi quá sợ hãi nên đã lái luôn xe của anh ta xuống dưới, sau đó trèo lên rừng Dương Mai, ai ngờ lại phát hiện anh ta đã chết, có lẽ lúc ngã xuống cổ vô tình bị gai nhọn đâm vào… Tôi sợ mọi người sẽ quy chụp cái chết của anh ta cho tôi, thế nên tôi bèn xử lý thi thể anh ta…”
Đúng vậy, nghe hắn ta ngụy biện kìa, hắn ta chắc chắn đang ngụy biện.
Ngay cả gϊếŧ Tôn Thắng hắn ta còn muốn chọn tội danh nhẹ nhất, vô ý làm chết người… Không đúng, hắn ta nói Tôn Thắng tự ngã xuống rừng Dương Mai, cổ bị gai nhọn đâm vào dẫn tới chết.
Cùng lắm chỉ có thể bảo hắn ta phi tang xác người bất hợp pháp, vả lại trong bệnh viện thực sự có báo cáo về bệnh tâm thần của hắn ta.
Lưu Đoan cực kỳ phẫn nộ với việc này: “Hắn đã chuẩn bị sẵn từ trước rồi!”
Vì đường lui, kéo Trương Giang vào chưa đủ, hắn ta thậm chí còn lấy tình trạng sức khỏe mình làm phương tiện, từng bước một bảo vệ tính mạng bản thân.
Chẳng sợ dù hắn ta gϊếŧ người như gϊếŧ chó.