Vậy mà mẹ kế lại đang ngồi ăn một bữa thịnh soạn ở bên cạnh, bà ta còn lấy ra vài viên thuốc hạ sốt để khoe khoang.
"Thấy chưa, có ném đi cũng không cho mày đâu, đồ con hoang!"
Nói xong, mẹ kế bẻ đôi viên thuốc rồi vứt hết xuống đất.
Tô Niệm bừng tỉnh khỏi giấc mơ, việc đầu tiên là chạy sang phòng em trai để kiểm tra.
Quả nhiên, cô nhìn thấy mấy vỏ viên nang bị bẻ đôi trên mặt đất.
Đồng thời, cô còn nghe trộm được cuộc nói chuyện của Tô Điềm Điềm và mẹ kế.
"Mẹ, sao mẹ có thể ném Tô Vọng ra ngoài cho zombie ăn thịt được? Nếu để Tô Niệm biết, nó sẽ không tha cho mẹ đâu!"
"Sợ gì chứ, tìm cơ hội giải quyết luôn con Tô Niệm là xong. Đến lúc đó cả nhà ba người chúng ta tìm một nơi yên ổn mà sống. Trong không gian của con có nhiều đồ như vậy, đủ cho chúng ta dùng mấy đời rồi!"
"Hình như Tô Niệm đã biết bí mật của chiếc vòng tay rồi, đúng là không thể giữ nó lại được nữa..."
Nghe được sự thật về cái chết của em trai, đầu óc Tô Niệm trống rỗng.
Lý trí của cô dần sụp đổ, hận thù lấp đầy tâm trí.
Trong lòng cô chỉ còn một suy nghĩ duy nhất, đó là phải gϊếŧ chết đám người này!
Cũng từ lúc đó, cô đã bước lên con đường kịch bản đã định sẵn cho mình trong tiểu thuyết.
Cô trở thành một nhân vật phản diện độc ác.
Chỉ là một nữ phụ nhỏ nhoi như cô, làm sao đấu lại được với nữ chính?
Trong một lần đối đầu trực diện, Tô Điềm Điềm đã thể hiện thực lực đáng kinh ngạc, dễ dàng đánh bại cô và đẩy cô vào bầy zombie.
Nếu cô cứ thế mà chết, vậy thì đúng là đã ứng nghiệm với kết cục trong mơ.
Thế nhưng, cô đã trở về!
...
Tô Niệm vào phòng tắm xả một trận nước lạnh, sau đó thay một bộ quần áo sạch sẽ rồi đi xuống lầu.
Ba cô, mẹ kế và Tô Điềm Điềm đang ngồi ăn sáng.
Thấy Tô Niệm, mẹ kế lập tức niềm nở chào hỏi: "Niệm Niệm, mau lại đây ăn sáng đi, mẹ bảo dì Trương làm yến sào sữa cho con rồi này."
Tô Niệm thản nhiên bước tới ngồi xuống.
Hôm nay sẽ xảy ra chuyện gì, cô biết rất rõ, vì vậy cô chỉ chờ đám người này mở lời.
Quả nhiên, Tô Niệm vừa mới húp miếng yến sào thứ hai, mẹ kế đã không nhịn được.
"Niệm Niệm, chuyện lần trước mẹ nói với con, con suy nghĩ thế nào rồi? Con vẫn còn đi học, chuyển cổ phần công ty cho ba con, để ông ấy quản lý giúp con không tốt hơn sao?"
Công ty mà mẹ kế nhắc đến là do ông ngoại qua đời để lại cho cô.
Kể từ khi cổ phần về tay cô, chủ đề này gần như tháng nào cũng diễn ra vài lần.
Thấy Tô Niệm không đáp lời, Tô Điềm Điềm bĩu môi nói: "Chắc không nỡ đâu nhỉ, xem ra em gái cũng không coi chúng ta là người một nhà, đến cả ba mà cũng đề phòng như vậy!"
"Hừ!" Ba Tô chỉ hừ lạnh một tiếng, tỏ rõ sự bất mãn của mình.