Giọng nói khàn khàn vang lên trong bóng tối: “Cướp biển.”
Cướp biển? Trong kịch bản gốc có chi tiết này sao?
Tương Lương Ngọc còn đang ngơ ngác thì hỏi: “Vậy... chúng ta có thể đi rồi chứ?”
Năm Con Mắt còn chưa kịp trả lời, thì một loạt bước chân nặng nề và dồn dập vang lên. Thắt lưng cô chợt bị siết chặt, cả người bị kéo xoay vòng vòng. Trong chớp mắt, chóp mũi cô đập vào một thứ vừa mềm vừa cứng, mùi mằn mặn của biển lập tức tràn ngập đầu óc.
“Con mẹ nó, cái tàu to đùng thế này mà toàn là hàng giả.”
“Đám tranh ảnh này đều là đồ in, đèn chùm pha lê gì chứ, toàn thủy tinh rẻ tiền. Tưởng trong này có gì quý giá lắm, cuối cùng toàn thứ rác rưởi!”
“Đúng là phí công vô ích, đốt quách đi cho rồi. Lão Tam, đổ xăng đi, đốt tầng này trước.”
“Rõ! Ơ? Cái quái gì mà trơn tuột thế này?”
Trong lòng Tương Lương Ngọc chẳng dậy nổi gợn sóng nào. Cô lách người khỏi lòng Năm Con Mắt, giơ tay xem đồng hồ, nhưng vừa liếc qua mặt số bất động, ánh mắt cô liền sững lại.
Cô ngầm tính toán thời gian, sau đó mỉm cười: “Chúng ta sắp được xuống ca rồi.”
“Ầm !” “Á á !”
Thân tàu rung lắc dữ dội. Tên cướp biển đang đổ xăng loạng choạng một cái, cả thùng xăng dội thẳng lên người đồng bọn.
Trớ trêu thay, kẻ kia đang nghịch bật lửa.
Trong tích tắc, ngọn lửa hung tợn bùng lên, hóa thành hình người lảo đảo, thắp sáng cả hành lang cầu thang.
Ánh lửa cũng chiếu rọi rõ ràng quái vật ẩn mình sau lan can cùng với cô gái đứng bên cạnh.
Cô gái mỉm cười rạng rỡ, rực rỡ như lửa hồng. Nhưng cô không hay biết rằng, ánh mắt của con quái vật bên cạnh, đã sớm ghim chặt lên người cô, không rời một khắc.
Bông hồng xanh vừa hái ban nãy được ánh lửa nhuộm đỏ tươi như máu, vừa yêu dị, vừa tuyệt mỹ cho đến khi ngọn lửa chạm vào cánh hoa ẩm ướt.
Một giây cháy rực ngắn ngủi, nóng bỏng, điên cuồng, rồi tan biến như bong bóng vỡ vụn.
Hoa hồng lửa món quà đầu tiên mà quái vật lặng lẽ trao tặng cô gái.
Là một món quà... không thể để ai phát hiện.
***
Biển cả gào thét, bão tố cuồng nộ đã biến mặt biển dịu dàng ban ngày thành địa ngục do quỷ Satan đích thân giáng thế. Chiếc du thuyền khổng lồ, dù sáng đèn rực rỡ, cũng chỉ trong thoáng chốc đã hòa tan vào bóng đêm như chiếc lá tả tơi bị vứt bỏ, chao đảo giữa mặt biển hung hãn.
Tiếng chửi rủa lẫn tiếng cầu cứu cùng lúc vang lên, rồi bị nuốt chửng trong trận cuồng phong hiếm thấy trăm năm có một. Con thuyền vùng vẫy lần cuối rồi bị từng đợt sóng khổng lồ nuốt trọn. Tựa như bên dưới mặt nước có một bàn tay khổng lồ vươn lên, túm lấy nó, kéo thẳng xuống đáy sâu thẳm.
Tương Lương Ngọc ngồi giữa đống người bị quẳng lung tung, bộ đồ hầu gái khiến cô trông càng thêm mong manh yếu đuối. Nhưng giờ đây, cô lại ngoan ngoãn nhìn về phía người bạn đồng hành thân thiết Năm Con Mắt, khẽ gật đầu ra hiệu cổ vũ nó tiếp tục ném đám cướp biển xuống biển.
Cô chống một chân lên, giày đạp thẳng lên đầu một tên cướp biển, bình thản hỏi: “Tôi có một câu hỏi.”
Năm Con Mắt vừa nhét gọn tên hải tặc qua ô cửa sổ vỡ nát, quay lại nhìn cô, năm con ngươi lấp loáng nghi hoặc.
Tương Lương Ngọc giơ cổ tay trái lên nơi ngón áp út vốn trắng trẻo giờ lại xuất hiện một vòng đỏ kỳ dị, thoạt nhìn giống như một chiếc nhẫn đỏ rực in hằn lên da thịt.
Chưa dừng lại ở đó, trong tầm nhìn của mình, cô còn thấy phía trên đỉnh đầu mình có một dải dài màu đỏ rực đang lơ lửng y hệt như thanh máu khổng lồ thường xuất hiện phía trên trùm cuối trong các màn cuối game.
Tuy nhiên, dải máu ấy cũng nhanh chóng nhòe đi và biến mất, giống như tất cả chỉ là ảo giác.
Giọng Tương Lương Ngọc khẽ run, thoáng mất kiểm soát: “Cái quái gì đang xảy ra vậy?”
Lúc bão ập đến, cô bị quái vật ghì chặt trong lòng, không thể động đậy, như bị cuốn vào một xoáy nước vô hình. Chao đảo nghiêng ngả đến mức không đứng vững nổi, thậm chí không thể mở mắt, toàn thân tê dại như thể sắp bị xé rách.
Đợi đến khi chiếc du thuyền tạm thời ổn định, Tương Lương Ngọc đã chẳng phân biệt nổi mình đang ở đâu. Đầu cô đau như búa bổ, cảm giác như não bị xóc đến nát vụn, cô ôm trán cố trấn tĩnh.
Nhưng khi cơn bão qua đi, cô lập tức phát hiện... mọi thứ rất không bình thường.
Bởi vì cô vẫn chưa được xuống mạng, cũng không bị đưa về thế giới thực. Cô vẫn ở trên chiếc du thuyền khổng lồ này, ngay bên cạnh vẫn là người bạn luôn giúp cô "xử đẹp" đám dê xồm.
Điều càng kỳ quặc hơn là trên đỉnh đầu cô luôn có một áp lực khó tả, như thể bị đè nén bởi một... thanh máu.