Thế giới 1 - Chương 6: Đảo Cô Lập Số 0

Thế giới 1 - Chương 6: Đảo Cô Lập Số 0

Sở Lễ hiếm hoi lên tiếng: “Cô có biết bức tranh trên tường có ý nghĩa gì không?”

Chưa kích hoạt câu thoại thứ 5, Tương Lương Ngọc đành im lặng: “…”

Sở Lễ giả vờ thở dài: “Phải chi bạn tôi có mặt ở đây thì tốt rồi. Dù trông cô ấy có hơi ngốc, nhưng não cũng dùng được. Có điều nếu lấy não cô ấy gắn vào đầu tôi, thì chắc sẽ hoàn hảo luôn.”

Tương Lương Ngọc: “…”

Sở Lễ đứng dậy, bước xuống thêm một bậc: “Nhưng tôi phát hiện bức tranh kia hơi lỏng. Cô đoán xem... tôi tìm thấy gì sau lưng bức tranh đó?”

Cô ta khẽ nói: “Là Night.”

Tương Lương Ngọc nhìn cô.

Sở Lễ nhẹ giọng tiếp: “Bóng đêm... Bóng đêm ẩn giấu bí mật gì chứ? Điều lệ thứ ba của du thuyền: sau giờ giới nghiêm, cấm lui tới trong khoang tàu.”

“Cho hỏi, trong màn đêm của con tàu này... có bí mật gì không?”

“Tách ”

Đèn chùm pha lê vụt tắt.

Sở Lễ lập tức ngồi thẳng dậy.

Một giọng nói nhẹ như làn gió vang lên giữa bóng tối Tương Lương Ngọc lên tiếng, giờ tan ca đã đến, cô không còn bị giới hạn lời thoại nữa: “Đến giờ giới nghiêm rồi.”

Sở Lễ khẽ cười, đứng dậy vươn vai một cách lười nhác: “Cũng ở lại cùng cô lâu rồi, tôi đi đây. Ngủ ngon.”

Vừa xoay người, mùi hương quen thuộc đột nhiên lướt qua, rồi ngay sau đó, một sức nặng bất ngờ đè lên vai cô.

Tương Lương Ngọc hạ giọng, tiếng nói khẽ khàng: “Khách không nghe lời... phải chịu phạt đấy.”

Khóe môi Sở Lễ cong lên, giọng nói pha lẫn mong chờ: “Phạt kiểu gì cơ?”

Tương Lương Ngọc còn chưa kịp trả lời, sau lưng đã lạnh toát, một luồng cảnh giác mạnh mẽ đánh thẳng vào sống lưng khiến cô theo bản năng nghiêng người né tránh. Trong bóng tối lóe lên một tia sáng trắng nhợt đáng sợ, tim cô lập tức siết lại.

Không ổn rồi.

Từ sau khi trở thành NPC, thể chất của cô được cải thiện rõ rệt, thậm chí còn có chút vượt ngưỡng. Ví dụ như đôi mắt này ngày trước không đeo kính thì cảnh vật trước mắt chỉ toàn mờ nhòe như phủ lớp sương dày, vậy mà giờ đây lại có thể nhìn rõ ràng trong bóng đêm.

Tựa như được tích hợp chức năng nhìn đêm vậy.

Cô lập tức ẩn mình vào bóng tối, hành tung linh hoạt, lặng lẽ tránh xa. Nhưng lần này, cô không vội ra tay trừng phạt kẻ vi phạm, mà muốn xem thử họ định giở trò gì. Thừa dịp chưa ai phát hiện, cô khéo léo leo qua thành cầu thang, nhảy xuống bên dưới, rồi núp vào một góc tối.

Trên bậc thang có 5 người.

Sở Lễ đứng ở giữa, hai bên cầu thang mỗi bên đều có 2 người đứng đối xứng.

“Cô ta đi chưa?”

Giọng Sở Lễ vang lên trầm thấp, như đang cố nén hơi thở: “Chắc rồi. Miêu Trinh, cậu lên kế hoạch đường đi xong chưa? Bọn quái tuần tra sắp tới nơi rồi, chúng ta chỉ có 3 phút.”

Giọng Miêu Trinh vang lên, rõ ràng mà đặc biệt giữa bóng tối: “Đã lên kế hoạch xong.”

Tương Lương Ngọc nheo mắt nhìn bóng lưng họ khuất dần. Hướng họ đi chính là cầu thang phía sau cô lối dẫn lên tầng 4.

Mỗi tầng đều có thang máy thông với các tầng khác. Nhưng để đảm bảo an toàn, nếu độ khám phá chưa đạt yêu cầu hoặc chưa kích hoạt nhiệm vụ liên quan, thang máy sẽ không thể sử dụng.

Chỉ có cầu thang là ngoại lệ. Thường được giấu sau các ngã rẽ gần vị trí NPC chỉ đường, và không bị hạn chế bởi tiến độ nhiệm vụ.

Chỉ cần người chơi tìm được mà thôi.

Chắc hẳn bọn họ đã lần ra được manh mối nào đó, nên mới xác định được lối cầu thang dẫn đến các tầng nằm ngay phía sau lưng cô.

Tuy nhiên, Tương Lương Ngọc cũng chẳng quá quan tâm rốt cuộc bọn họ định đi đâu dù gì, họ cũng không phải đang tìm cách thoát khỏi con tàu này. Chiến trường thực sự của người chơi là một hòn đảo trôi nổi giữa lòng Đại Tây Dương, nơi được mệnh danh là “tận cùng thế giới” Đảo Cô Lập Số 0.

Còn nửa tiếng nữa là cô được xuống ca rồi, nghĩ đến thôi đã thấy sướиɠ rơn.

Thế nhưng, ngay lúc đó, một luồng lạnh buốt lướt qua cổ khiến nụ cười của cô đông cứng lại. Cô nghiêng đầu nhìn sang ánh mắt đυ.ng phải một đôi con ngươi dữ tợn, tràn đầy hiểm độc.

Giọng nói pha chút bỡn cợt vang lên bên tai, mang theo khẩu âm nặng trịch: “Mỹ nhân à, có lẽ cô sẽ giữ kín chuyện này giúp bọn tôi chứ? Dù sao, bọn tôi chỉ muốn lấy kho báu trên con tàu này thôi mà.”

Tiếp xúc thân thể, kích hoạt lời thoại.

Tương Lương Ngọc vẫn giữ nụ cười dịu dàng: “Xin đừng trêu ghẹo tôi nhé.”

Chỉ một giây sau, người đàn ông trước mặt nổ tung như quả bóng nước. Nhưng lần này, Tương Lương Ngọc lại không cảm nhận được chút máu nóng nào văng lên người mình.

Cô ngẩng đầu tấm áo choàng rộng quét nhẹ qua đầu ngón tay cô, chạm một cái liền tan thành làn khói mỏng.

Năm Con Mắt quay người, bàn tay trơn nhẫy khẽ lướt qua lòng bàn tay cô, kế đó nhét vào tay cô một vật gì đó dài, mảnh, sắc và hơi đau tay.