NPC biến hình kia rơi từ trần xuống, dẫn đầu đi về phía hành lang. Tương Lương Ngọc mỉm cười gật đầu, tự giác theo sau.
Hành lang cổ kính kéo dài hun hút, thảm dài với hoa văn rối rắm phối hợp với ánh sáng vàng ấm của đèn chùm pha lê, tạo nên một khung cảnh vừa cổ điển vừa áp lực.
Hai bên hành lang là những cánh cửa đối xứng nhau, mà ngay đối diện mỗi cánh cửa lại là một bức tranh khi thì chân dung bán thân, khi thì phong cảnh tĩnh lặng.
Người bạn kia dường như chỉ tiện đường, nó rẽ vào một căn phòng giữa hành lang. Cánh cửa không đóng hẳn, khép hờ để lại một khe nhỏ đủ để cô lách qua.
Tương Lương Ngọc liếc nhìn khe cửa, chẳng buồn suy nghĩ, cứ thế tiếp tục đi theo số phòng được chỉ dẫn.
“Rốt cuộc đây là chỗ quái gì vậy! Cửa gì mà không mở nổi!”
Tiếng hét đầy hoảng loạn vang lên từ khúc quanh hành lang khiến Tương Lương Ngọc khựng bước.
“Lúc huấn luyện đã nói rồi mà, phải cắm chìa khóa vào, ấn tay nắm, rồi gõ cửa thì cửa mới mở được.”
Sau đó là tiếng gõ cửa vang giòn, tiếp theo là tiếng “cách” khi cửa mở, những bước chân vội vã, rồi tất cả chìm vào im lặng với tiếng cửa khép lại.
Từ sau góc rẽ, Tương Lương Ngọc nhìn về phía cuối hành lang, lặng lẽ nhớ lại những bước vừa rồi. Khi tìm đến đúng số phòng của mình, cô làm y hệt người chơi: Cắm chìa, ấn tay nắm, rồi gõ cửa.
Ngay khoảnh khắc cánh cửa bật mở, một luồng lạnh sống lưng bất ngờ ập tới, khiến da cô nổi hết gai ốc.
Cô dừng tay, quay đầu nhìn bức tường đối diện, khẽ nhíu mày.
Sau lưng cô là một bức tranh bán thân của nhân ngư.
Nước biển xanh nhạt vờn quanh thân hình, ánh vàng chói mắt nơi chiếc đuôi cá gần như hút trọn ánh nhìn. Làn da trắng trẻo rắn rỏi dần chuyển sang vảy óng ánh, chiếc đuôi cá uốn cong đẹp mắt trong dáng lượn tự nhiên.
Vây bên hông trông như lụa mỏng, vừa bóng vừa sâu, bồng bềnh theo dòng nước. Đuôi cá mềm mại như dải lụa, uốn lượn nhẹ nhàng. Chỉ cần nhìn thôi cũng đủ khiến người ta nghẹt thở vì vẻ đẹp không thực.
Không hiểu là ảo giác hay thật, cô cảm thấy con nhân ngư trong tranh vừa như xê dịch xuống dưới một chút, đường cong nơi đuôi dường như cũng đã thay đổi.
Nhưng Tương Lương Ngọc không nghĩ nhiều. Máu trên tay đã khô và vón cục, dính vào da tạo cảm giác ghê rợn. Cô chỉ muốn nhanh chóng tắm sạch sẽ.
Vừa đẩy cửa bước vào, hành lang lập tức trở lại tĩnh lặng.
Khi tiếng bước chân tan biến, vết máu vương vãi nơi hành lang cũng biến mất không dấu vết. Bức tranh đối diện phòng 315 - nơi có hình nhân ngư - giờ chỉ còn là một tấm giấy trắng.
Lúc âm thanh của nước chảy lép nhép vang lên, tiếng động ẩm ướt từ xa lan đến gần cửa phòng 315. Tấm tranh trắng bị nước thấm ướt, tựa như có giọt mực đặc rơi vào làn nước trong, hình ảnh dần hiện rõ.
Lần này, đó là một con mực khổng lồ giữa cơn bão, thân hình đồ sộ với những xúc tu vặn xoắn ghì chặt lấy một hòn đảo đang nghiêng ngả bên dưới.