Gã xăm trổ bực bội quay đầu lại quát: "Lũ kia, tới nhanh lên! Nhiệm vụ ngu ngốc gì mà bắt lập tổ. Mấy đứa gà mờ chỉ tổ kéo chân tao thôi!"
Ngay lập tức, 4 người chơi đang lưỡng lự ở bậc cầu thang phía dưới nghe tiếng gọi thì vội vã chạy đến bên gã, rồi rối rít hỏi Tương Lương Ngọc xem phòng họ nằm ở đâu.
Tương Lương Ngọc lần lượt trả lời từng người, nụ cười vẫn dịu dàng, chuẩn mực như cũ.
Còn gã xăm trổ thì đảo mắt nhìn cô, trong lòng hỏi hệ thống: [Hồi nãy mày bảo đây là game sinh tồn thế giới mở, mở tới mức nào?]
Hệ thống trả lời không chút cảm xúc: [Rất mở.]
Miệng gã ngoác ra cười nham nhở, lập tức xô đám người đang đứng cạnh Tương Lương Ngọc sang một bên, chen sát vào cạnh cô, rồi thô lỗ kéo cô vào lòng.
Ngón tay sờ soạng trên làn da mịn màng của cô, nụ cười đểu giả: “NPC là để phục vụ người chơi mà, đúng không?”
Tương Lương Ngọc vẫn giữ nguyên nụ cười: “Làm ơn đừng trêu chọc tôi.”
Gã xăm trổ cười phá lên, bàn tay to bè vung lên định chạm vào ngực cô: “Câu này giống hệt mấy trò 18+ tao từng chơi...”
"Đoàng!"
Máu bắn tung tóe. Một cánh tay rơi bịch xuống ngay dưới chân cô.
Tương Lương Ngọc nhẹ nhàng nâng chân, dùng mũi giày đá nó ra xa. Giọng nói cô vẫn dịu dàng, nhưng âm sắc lại lạnh buốt như băng: “Làm ơn đừng trêu chọc tôi.”
Gã xăm trổ hóa thành một vũng thịt nhão ngay tại bậc thang, máu chảy lan ra khắp sàn. Tội nhất là 4 người chơi đứng gần đó, bị máu phun đầy người, thậm chí đôi mắt cũng nhuốm đỏ. Họ run rẩy nhìn Tương Lương Ngọc, ánh mắt hoảng loạn không thể che giấu.
Tương Lương Ngọc chỉ nhẹ nhàng lặp lại số phòng của họ. Nghe xong, cả bọn co giò bỏ chạy lên lầu, vấp váp chạy trối chết.
Cô ngẩng đầu nhìn NPC ẩn danh đang bám trên trần. Đó là một sinh vật chỉ khoác hờ áo choàng đen, che đi cơ thể đầy gai và vảy, chỉ lộ ra khuôn mặt với 5 con mắt chen chúc. Lúc này, nó đang nheo mắt nhìn cô, trông như đang cười.
Tương Lương Ngọc tưởng rằng nó đã ra tay giúp mình, bèn mỉm cười: “Cảm ơn nhé babe.”
NPC kia bỗng mở to mắt, cuống quýt bò loạn xạ trên trần nhà.
Tương Lương Ngọc cúi nhìn vệt máu trên người mình, cau mày khó chịu, vung tay hất bớt máu, rồi như đang than phiền một cách bất đắc dĩ: “Dính cả vào áo bẩn hết rồi...”
Câu nói mang đầy ẩn ý ấy vừa dứt, con NPC đang bám trần lập tức thả xuống một cái xúc tu đang ngọ nguậy, rồi biến thành hình người.
Tương Lương Ngọc nhìn “Tương Lương Ngọc” thứ hai đứng trước mặt mình, khóe môi co giật.
Cô chỉ muốn nó đưa cho mình bộ đồ mới thôi mà.
Nhưng ngay sau đó, cô lại nhìn chằm chằm vào bản sao của mình, bất giác sáng mắt: “Ý mày là muốn tao đi tẩy rửa chút à?”
“Người bạn” kia vẫn giữ nụ cười chuẩn mực, gật đầu nhẹ.
Tương Lương Ngọc cũng cười rạng rỡ, bắt chước kiểu hỏi của người chơi: “Xin hỏi, phòng của tôi nằm ở đâu vậy?”
Người bạn đáp lại bằng một giọng ngọt ngào, không khác cô là mấy: “Phòng của bạn ở bên phải, số 315.”