[Du thuyền hư hại, thực phẩm cạn kiệt, dân bản xứ cầm đèn l*иg lập lòe, khu rừng rậm rạp biến ảo khôn lường, tiếng hát mê hoặc tâm trí. Khi mặt trời đứng bóng, khi bí mật của đảo dần hé lộ, chỉ lúc ấy ta mới thấy được con đường ẩn giấu, tìm lại phương tiện bị vùi lấp từ lâu.]
[Khi thời gian quay về con số 0, hòn đảo cũng trở về khởi điểm.]
[Chạy đi, chạy đi, chạy cho đến khi thoát.]
Tương Lương Ngọc vốn không mấy hứng thú với game, nhưng lại nhớ rất rõ một cảnh trong đoạn CG ấy.
Hoàng hôn nhuộm cam đường chân trời, mặt biển lấp lánh ánh vàng rực rỡ, hai luồng sáng từ trái phải kéo dài vô tận, giao nhau thành một vòng tròn khổng lồ chói lòa giữa đại dương.
Ngay khoảnh khắc ấy, một mỹ nam ngư đuôi vàng lao khỏi mặt nước, cơ thể vẽ nên một đường cong hoàn hảo giữa không trung, rồi lại lặn mình xuống biển sâu.
Đẹp đến nghẹt thở.
Bên trong khoang tàu lộng lẫy như cung điện, từng chiếc đèn chùm pha lê soi rọi lấp lánh dọc lối đi, sàn lát đá cao cấp trải kín từng ngóc ngách. Tranh vẽ và tượng điêu khắc quý hiếm được đặt khắp nơi. Chỉ tính riêng số tầng, đã có đến 15 tầng.
Còn vị trí cố định của Tương Lương Ngọc, lại là chốt cầu thang tầng 3, nơi cô phải hướng dẫn người chơi về đúng phòng ở của họ.
Tương Lương Ngọc có tổng cộng 3 câu thoại:
“Phòng của bạn ở phía bên phải.”
“Phòng của bạn ở phía bên trái.”
“Làm ơn đừng trêu chọc tôi.”
Tương Lương Ngọc vừa đọc giới thiệu nhiệm vụ xong, lập tức thấy câu thứ ba thật khó hiểu. Ở một nơi xa lạ, chưa sợ đến mức bỏ chạy là may rồi, ai còn rảnh rỗi sinh nông nổi đi ghẹo NPC?
Không phải dư thừa lắm sao? Nói mấy câu bí ẩn huyền bí hù dọa người chơi không phải hay hơn à?
Đèn chùm pha lê treo trên trần phản chiếu ánh sáng trắng lấp lánh lên nền gạch men. Tương Lương Ngọc mặc đồng phục trắng đen dành cho NPC tiếp tân, tóc dài tết bím gọn gàng rủ trước ngực, trông ngoan hiền, nền nã. Chiếc đồng hồ vàng nơi cổ tay phản chiếu ánh sáng chói lòa dưới đèn. Cô đứng tại chỗ rẽ giữa cầu thang, khuôn mặt luôn giữ nụ cười hoàn hảo.
Chẳng bao lâu sau, người chơi đầu tiên cũng xuất hiện. Là một gã trai có hình xăm đầy tay, bộ dáng cợt nhả. Phía sau gã còn mấy người chơi khác, vẻ mặt căng thẳng, bước chân dè chừng, ánh mắt thì liên tục quan sát mọi ngóc ngách với sự cảnh giác cao độ.
[Tên: Trương Tam.
Thân phận: Kẻ quan sát cảnh giác.
Thanh máu: 100%.]
Tương Lương Ngọc: ???
Thông tin cá nhân kiểu như hồ sơ nhân vật nổi bật hẳn lên bên cạnh đầu gã, khiến cô thoáng ngạc nhiên khi lướt mắt nhìn qua.
Gã xăm trổ tiến lại gần, giọng to đến mức chấn động: "Phòng tao ở đâu?"
Giọng Tương Lương Ngọc dịu dàng như gió thoảng: "Phòng của anh nằm phía bên trái."
Gã cau mày, như thể đang lắng nghe điều gì đó. Tương Lương Ngọc biết rõ, gã đang nghe hệ thống giao nhiệm vụ đầu game.
Mà cô chỉ là một NPC dẫn đường, không có quyền can thiệp vào hệ thống người chơi, càng không được nghe lén. Cô đành giữ nguyên nụ cười tiêu chuẩn, đứng yên giả vờ như chẳng tồn tại.