Chương 9.3: Cải thìa xoa dịu dị năng

Sầm An cáo từ rời đi, được ba người nhiệt tình tiễn ra tận cửa. Liêu Uyển Uyển bê cả hũ gạo trong nhà ra định múc gạo cho cậu, Khúc Nguyệt và Triệu Vũ thì giúp căng bao tải, lại còn nhét thêm đồ ăn cho cậu...

Trong thời buổi này, tặng lương thực mới là cách thể hiện lòng biết ơn chân thành nhất. Sầm An không giỏi giao tiếp, càng không giỏi tiếp nhận lòng tốt quá dồn dập của người khác nên cậu gần như là bỏ chạy thục mạng.

Về đến nhà xem lại mới phát hiện mình đã mang cả cái bát múc gạo của người ta về, cậu không khỏi bật cười bất lực.

Vì buổi tối bị chậm trễ một lúc nên hôm sau cậu dậy hơi muộn.

Dậy dọn dẹp đơn giản một chút, Sầm An liền xách rìu lên núi. Hôm nay ngoài đốn củi ra, cậu còn phải tìm thêm một ít thức ăn vì đồ ăn trong nhà không còn nhiều nữa. Ngoài ra, cậu cũng định thu thập một ít [Nhựa cây].

Nước cậu dùng bây giờ đều là lấy từ chân núi phía bắc căn nhà nát, ở đó có một dòng suối nhỏ chảy xuống. Dụng cụ chứa nước thì hoặc là cái nồi sắt lớn, hoặc là cái bát gỗ cậu tự đẽo, rất bất tiện. Mà những dụng cụ chứa nước như thùng gỗ, chậu gỗ thì nhất định phải dùng đến [Nhựa cây] để gia công.

Trong game, [Nhựa cây] không phải là thứ gì khó tìm, cũng không giới hạn ở loại cây nào. Bất kỳ cây nào chỉ cần đủ tuổi thì đều sẽ tiết ra nhựa. Cứ rạch một đường trên thân cây, buộc một cái ống gỗ nhỏ vào là có thể thu thập được.

Sầm An đi đến một ngọn núi hơi xa hơn một chút, chọn mấy cái cây trông có vẻ được rồi rạch một đường, đặt ống gỗ nhỏ vào hứng nhựa rồi mới đi chặt cây.

Trên người đã rắc [Thuốc đuổi côn trùng], Sầm An chuyên tâm chặt cây không chút phân tâm, đến khi nhận ra thì mặt trời đã lên đến đỉnh đầu.

Cậu lau mồ hôi, đang định thu lại mấy ống gỗ nhỏ thì nghe thấy tiếng sột soạt trong bụi cỏ. Theo phản xạ cậu nắm chặt thanh kiếm sắt, vừa quay đầu lại thì một cái bóng màu xám đã lao vυ"t ra.

Sầm An vung kiếm chém một nhát. Nói là chém nhưng thực ra chẳng khác nào cái bóng đó tự lao đầu vào lưỡi kiếm. Nhìn kỹ lại thì hóa ra là một con thỏ màu xám.

Không đúng! Vẫn còn tiếng động!

Sầm An cảnh giác quay đầu lại. Những cành cây khô lá úa hai bên tự động rẽ ra, Tố Duệ một tay bế chó đủng đỉnh bước ra.

Giữa đôi mày sắc sảo ngang tàng ấy còn mang theo vài phần đắc ý.

So với chủ nhân, chú chó con lại thành thật hơn nhiều. Vừa nhìn thấy Sầm An nó đã bắt đầu rên ư ử vẫy đuôi, xoay vòng vòng trong lòng bàn tay anh trai nó đòi xuống đất.

Sầm An đón lấy chú chó con vuốt ve: "Con thỏ này là anh lùa đến à?"

Tố Duệ nhướng mày: "Đương nhiên. Tôi bảo nó lao vào lưỡi kiếm của cậu, nó liền phải lao vào lưỡi kiếm của cậu. Thế nào, tôi lợi hại chứ? Cậu có muốn tìm cơ hội thổi cái [Còi gỗ] đó không?"

Sầm An "ồ" một tiếng: "Vậy thịt thỏ này anh tự mang về ăn đúng không, không cần tôi làm?"

Tố Duệ ngẩn ra, hắng giọng một tiếng: "Vẫn là cần chứ."

Nói xong cảm thấy hơi mất mặt, bèn la lên: "Cậu nhận tiền rồi mà!"

"Vâng vâng vâng, tôi nhận tiền rồi."

Sầm An mỉm cười đuổi anh ta đi tìm gia vị. Sau khi miêu tả đặc điểm mấy loại mà mình biết, cậu lại dặn dò: "Những loại cây khác có mùi kí©h thí©ɧ, không có độc cũng có thể mang về đây để tôi nhận dạng."

Tố Duệ tự tin vỗ ngực: "Cậu yên tâm, trong vòng trăm dặm không có loài cây nào thoát được cái mũi của tôi đâu!"

Sầm An thầm nghĩ, vậy cái mũi này của anh mà làm người thì cũng hơi phí phạm của trời.

Thấy anh ta hăng hái đi vào rừng, Sầm An lắc đầu cạn lời. Cậu quay sang vuốt ve đầu chú chó con bị chủ nhân bỏ lại: "Anh ta không chín chắn như vậy, liệu có chăm sóc tốt cho mày được không? Hay là để tao xin mày về nuôi nhé?"

Ngân Hưởng cố gắng đóng vai một chú chó con ngây thơ không hiểu tiếng người, nó nhiệt tình dụi dụi vào tay cậu, cái đuôi mọc lớp lông tơ màu trắng vẫy tít mù.

Trong lòng nó lại nghĩ: *Hay là anh theo chúng tôi về đi? Hang động của chúng tôi tốt hơn cái nhà nát nhỏ bé của anh nhiều lắm!*

Sầm An đặt chú chó con vào giỏ tre rồi bắt đầu đi thu gom củi và nhựa cây, tiện thể tìm kiếm thức ăn dọc đường.

Rau thì không thiếu vì Cải thìa vẫn còn hơn một trăm cây. Quan trọng bây giờ là lương thực chính, gia vị và thịt, nếu có thể tìm được thêm vài quả trứng gà rừng thì càng tốt.

Chú chó con bỗng thò đầu ra khỏi giỏ, kêu ư ử hai tiếng rồi vươn đầu về một hướng nào đó.

"Sao thế?"

Sầm An lúc đầu còn chưa phản ứng kịp, đến khi hiểu ý nó cậu liền đi theo hướng đó. Không ngờ cậu lại tìm thấy cả một vạt Lúa Mì Dại nằm khuất dưới một bụi cây rậm rạp!

Vạt Lúa Mì Dại đó hẳn là mọc từ năm ngoái, bây giờ thân cành đã ngả vàng, những bông lúa khô khốc đung đưa trong gió.

Sầm An mừng rỡ: "Nhiều quá! Vậy mà không bị động vật ăn mất sao?"

Cậu lập tức rút kiếm sắt ra thu hoạch vạt Lúa Mì Dại này, bó thành ba bó lớn xếp chồng lên nhau rồi cất vào ba lô.

Ngân Hưởng nằm trong giỏ càng thêm nghi hoặc. Con người này rốt cuộc có dị năng không? Trông thì giống dị năng không gian nhưng lại chẳng cảm nhận được dao động dị năng nào cả.

Sầm An không biết mình đã để lộ sơ hở trước mặt cún con. Cậu lại tiếp tục tìm thêm trong rừng một ít thảo dược cần thiết để thuộc da chuột.

Đợi đến khi mặt trời lên đến đỉnh đầu, một đống cỏ khổng lồ ở phía xa đang di chuyển lại gần chỗ cậu.