Thạch Kiệt ngã sấp mặt vào vũng bùn, mất mặt không để đâu cho hết. Đợi hắn và đám đàn em chạy trối chết, Khúc Nguyệt mới nói: "Thằng nhóc đó là em trai của đội phó Thạch Long. Người thì hơi ngu, hay gây mấy lỗi vặt vãnh chứ chưa dám làm chuyện ác ôn gì lớn. Lần sau nếu nó còn gây sự, cậu cứ bảo tôi, tôi đi dạy dỗ nó."
Sầm An ôn hòa cười: "Tôi đâu có dễ bị bắt nạt như vậy."
"Cũng phải, nhìn cậu là biết người hiền lành rồi." Giọng Khúc Nguyệt sang sảng vang vọng cả nửa khu chợ, cô cúi đầu nhìn xuống sạp hàng: "Ồ, đây là Cải thìa phải không? Trồng tốt thật đấy! Đúng lúc mấy hôm trước con gái tôi bảo thèm ăn rau tươi, tôi lấy hết nhé. Lão Triệu, trả tiền!"
Lão Triệu vui vẻ đáp lời rồi móc túi lấy Linh hạch ra.
Sầm An do dự một chút rồi vẫn lấy Cỏ Khô bó rau lại: "Rau tươi không để được lâu đâu, mọi người nhớ ăn nhanh nhé."
Khúc Nguyệt gật đầu. Cô không phải kẻ ngốc như Thạch Kiệt, chỉ cần nhìn qua là biết loại Cải thìa tươi non mơn mởn thế này không thể nào tìm được trên núi. Tuy bây giờ phần lớn đất đai bị ô nhiễm không thể trồng trọt, nhưng thỉnh thoảng vẫn có người tìm cách trồng được một ít.
Cô cũng không hỏi nhiều mà chỉ sảng khoái nói: "Có một nghề kinh doanh đàng hoàng vẫn tốt hơn, lên núi nguy hiểm lắm. Vốn dĩ tôi định tìm cậu hỏi xem thuốc cậu làm có bán không, nhưng nếu cậu muốn bán rau thì tôi sẽ giới thiệu thêm khách cho cậu."
Sầm An bật cười: "Vậy thì cảm ơn chị nhiều."
Hai vợ chồng xách rau đi. Sầm An nhìn theo hướng mắt của họ thì thấy cô bé bán sắt hôm nọ đang bày sạp ở đằng xa. Cô bé còn vẫy vẫy bàn tay mũm mĩm với cậu, trông rất lanh lợi.
Đám người hóng chuyện xung quanh cũng tản đi. Đứng xa như vậy mà Sầm An vẫn nghe thấy có người mắng vị phó đội trưởng Thạch kia. Không biết người này có não hay không, muốn giành vị trí đội trưởng mà lại để em trai đi bôi nhọ danh tiếng của mình như thế.
Nhân lúc có cái giỏ che khuất tầm nhìn, Sầm An lại lấy thêm hai mươi cây Cải thìa từ trong ba lô ra bày lên sạp. Vừa quay đầu lại, cậu giật mình khi đối diện ngay với một khuôn mặt đen nhẻm.
"Sao thế?"
Điền Viễn sờ cằm nhìn cậu: "Cậu thân với đám Đội dị năng đó lắm à?"
Sầm An lắc đầu: "Cũng không hẳn, chỉ là từng gặp trên núi một lần thôi."
Điền Viễn gật gù: "Vậy thì không sao rồi. Trong Đội dị năng, ngoài cái gã họ Thạch kia ra thì những người khác đều chơi được cả."
Sầm An không khỏi thầm nghĩ, nghe giọng điệu này có vẻ anh ta rất rành về nội tình Đội dị năng. Chỉ là vừa rồi Khúc Nguyệt lại không nhận ra anh ta, cảm giác thật kỳ lạ.
"À phải rồi," Điền Viễn lại tò mò hỏi: "Sao cậu lại nói "chào anh" với thằng Thạch Kiệt kia thế? Tôi thấy mặt nó đen sì lại như đít nồi, ha ha, thú vị thật đấy!"
Sầm An cười cười: "Chắc là do tôi tương đối lịch sự thôi."
Trẻ mồ côi thường không có ai dạy dỗ nhưng lại bị xã hội gán cho rất nhiều định kiến. Chỉ cần tỏ ra tức giận một chút, sẽ có người nói: "Đúng là có cha sinh mà không có mẹ dạy, thật vô giáo dục."
Sầm An ghét câu nói này từ nhỏ nên cậu tự học cách làm một người lịch sự. Lâu dần thành quen, thậm chí đến lúc tức giận cậu cũng không sửa được cái nết này.
Nhưng trong cốt tủy thì...
Cậu gõ gõ vào thanh kiếm sắt bên hông, mỉm cười với khách hàng đang ghé vào mua rau.
---
Trời vừa nhá nhem tối, khu chợ nhỏ cũng tan, Sầm An trở về nhà.
Hôm nay cậu bán được tổng cộng hơn năm mươi cây Cải thìa, trong đó có hai mươi cây là Khúc Nguyệt mua, thu về hơn hai mươi viên Linh hạch.
Cậu nhẩm tính một chút, nếu không có Khúc Nguyệt mở hàng giúp đỡ, một ngày chắc bán được tầm ba mươi cây, khoảng năm ngày là có thể bán hết đợt hàng này. Cũng không tệ, chỉ là cậu hơi xót ruột khi mảnh đất đen trong không gian bị bỏ trống. Giá mà có thể gieo hạt vụ mới sớm hơn một chút thì tốt biết mấy.
Nhưng nghĩ lại, trồng nhiều rau như vậy mà bán không hết thì cũng sẽ tồn đọng... Quả nhiên, mở nông trại ngoài đời thực không đơn giản như trong game chút nào.
Cậu day day thái dương, quyết định không nghĩ nhiều nữa. Mấy bữa nay toàn ăn uống qua loa, tối nay cậu muốn tự thưởng cho mình một bữa thật ngon. Trong giỏ ngoài tấm da chuột ra còn có nửa con gà rừng và một miếng măng tươi.
Gà rừng là cậu dùng năm cây Cải thìa đổi với Điền Viễn. Lúc Điền Viễn dọn hàng còn thừa lại một con gà nên định giữ lại ăn, nghe cậu cũng muốn, anh bèn làm sạch ngay ở bờ sông rồi chặt chia cho cậu một nửa. Măng là anh tặng thêm, cùng với bộ lòng gà được gói sạch sẽ trong lá chuối.
Sầm An quen tay nhóm lửa rồi bắc cái nồi sắt lên bếp. Cậu lôi mấy miếng mỡ gà vàng ươm từ trong bụng gà ra, cho vào đáy nồi đảo nhẹ.
Mỡ gà vàng óng nhanh chóng tan chảy, tụ lại thành một vũng mỡ béo ngậy ở đáy nồi. Thịt gà nhất định phải cho vào xào sơ qua một lượt cho săn lại, đến khi da gà ngả màu vàng ruộm mới đổ nước vào hầm.
Cái thớt mới hôm nay được dùng lần đầu tiên. Miếng măng non được chặt thành những khối vuông vừa ăn, cùng với nấm mèo, Nấm hương hợp lại thành một tô lớn, tất cả được trút hết vào nồi đun sôi.
Chậc, phải nói là món nào trong đây cũng đều là tuyệt phối với thịt gà! Vừa mới hầm được nửa tiếng, chiếc nồi sắt lớn đã không kìm được mà tỏa ra mùi thơm ngào ngạt. Hương thịt đậm đà quẩn quanh trong căn nhà nhỏ, cứ vờn quanh mũi khiến bụng cậu bắt đầu kêu ùng ục biểu tình.
Sầm An đành phải tìm việc gì đó để làm cho quên đói. Chỉ ăn thịt không cũng ngán, lứa Cải thìa đầu tiên đã thu hoạch, chẳng lẽ cậu không nên nếm thử thành quả lao động của mình sao?