Người đàn ông hừ lạnh, đuôi mắt hơi xếch lên liếc nhìn Ngân Hưởng đang giả chết. Có bản lĩnh, biến thành sói con đi lừa ăn lừa uống còn chưa tính, vậy mà còn để người ta coi như chó?
Người này trông cũng không lớn tuổi lắm, chỉ trạc ngoài hai mươi, thân hình cao gầy với những đường cơ bắp săn chắc ẩn hiện dưới cánh tay. Hắn có gương mặt góc cạnh sắc sảo, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng đỏ thắm và đuôi mắt hơi xếch lên, toát ra vẻ kiêu ngạo và khó gần.
Ngân Hưởng bị hắn xách lên, trông như một tấm thảm lông màu bạc, chỉ biết đáng thương ve vẩy cái đuôi rồi quay lại nhìn Sầm An.
Sầm An hơi do dự: "Hai người quen nhau ạ?"
Tố Duệ lạnh lùng liếc nhìn đứa em trai không biết điều của mình: "Đây là chó của tôi."
Ngân Hưởng nghe vậy liền... nhắm mắt lại giả điếc.
"Ồ... ra là vậy." Sầm An có chút hụt hẫng cúi đầu.
Thật ra trước đó cậu đã nhận ra sự khác thường của cún con. Một con vật nhỏ như vậy lại xuất hiện trong rừng núi đầy dị thú mà vẫn béo tốt, bộ lông sạch sẽ mượt mà, rất giống có người nuôi. Cậu chỉ nghĩ rằng nó bị người ta bỏ rơi, vì rốt cuộc ai lại mang một con chó nhỏ như vậy vào nơi hoang dã mà không thể đi săn cơ chứ? Nhưng bây giờ, chủ của nó đã tìm đến tận cửa rồi.
Tố Duệ gật đầu với cậu: "Cảm ơn cậu đã chăm sóc nó, tạm biệt."
Hắn bước một bước dài, định xoay người rời đi thì Ngân Hưởng lập tức cuống lên. Cái đuôi trụi lủi của nó quẫy lia lịa, vừa quay đầu nhìn cậu vừa rên lên: "Hu hu..."
Sầm An thấy mà đau lòng: "Hay là... ở lại ăn sáng rồi hẵng đi?"
---
Bữa sáng thật ra không cần quá cầu kỳ, chủ yếu là vì nguyên liệu có hạn nên dù muốn cũng chẳng thể phong phú hơn được. Sầm An vốn thích nấu nướng, vì thế việc chuẩn bị đồ ăn cho ba người vẫn rất gọn gàng. Cậu dùng số Nấm hương còn lại từ hôm qua để làm ba phần nấm nướng, món Quả Tương chưng trứng thì được bắc lên bếp hấp trước, sau đó cậu vùi thêm mấy củ Quả Đất vào trong đống tro của bếp lửa.
Chỉ hơn mười phút sau, mùi thơm của thức ăn đã lan tỏa khắp căn nhà rách.
Số trứng này là do Tố Duệ tiện tay tìm được trên đường tới đây. Nếu là trước kia, hai anh em họ chỉ cần ném đại vào đống lửa, nướng chín là có thể ăn được rồi. Nhưng bây giờ thì...
Bên ngoài căn nhà, Ngân Hưởng hít hà mùi trứng hấp, mắt long lanh nói: "Anh, em ở đây một thời gian được không? Con người này nấu ăn ngon thật sự!"
Tố Duệ hừ lạnh: "Ở lại đây để làm chó à?"
Ngân Hưởng lập tức nhấn mạnh: "Em biến thành hình dạng lúc nhỏ! Là sói con Trăng Bạc! Tự anh ta không phân biệt được sói với chó thì mắc mớ gì đến em!"
Tố Duệ nhìn nó từ trên xuống dưới rồi cười nhạt: "Sói con Trăng Bạc không có đứa nào chân ngắn như mày."
Ngân Hưởng tức nghẹn họng! Thật sự tức chết đi được! Nếu không phải anh trai nó có dị năng mạnh mẽ thì đã sớm bị người khác đánh chết vì cái miệng độc địa này rồi!
Cánh cửa gỗ được đẩy ra, Sầm An ló đầu ra vẫy tay: "Bữa sáng xong rồi, mời mọi người vào nhé!"
Tố Duệ xách em trai mình vào trong nhà, lặng lẽ đánh giá một lượt. Căn nhà tuy đã được lắp cửa sổ nhưng mái vẫn còn thủng vài lỗ, trong phòng cũng chẳng có đồ đạc gì, trông trống không và đáng thương. Tố Duệ thầm nhận xét, đây là một con người có cuộc sống khá chật vật nhưng lại hiếm có lòng tốt, sẵn sàng chia sẻ đồ ăn cho một con cún béo.
Ngân Hưởng: “???”
Số vật dụng ít ỏi lại được sắp xếp rất ngăn nắp, nền nhà tuy không được lát gạch nhưng được quét dọn sạch sẽ. Giữa nhà là một đống lửa, bên trên treo một chiếc chảo sắt, xung quanh cắm mấy xiên nấm nướng. Mùi thức ăn thơm nồng lan tỏa khắp không gian.
Sầm An lấy ra mấy cái bát gỗ: "Trong nhà chưa có ghế, chúng ta ngồi tạm dưới đất được không?"
Là một con sói, ngủ đất là chuyện thường tình nên Tố Duệ chẳng hề ngần ngại ngồi xuống bên đống lửa.
Sầm An mở nắp chảo sắt ra. Trong chiếc bát gỗ thô ráp to bằng hai lòng bàn tay là phần trứng hấp mịn màng như gương, không một lỗ khí, vẫn còn đang bốc hơi nóng. Cậu cắt một quả Quả Tương, rưới phần nước sốt bên trong lên mặt trứng – ngay lập tức, mùi thơm mặn ngọt đậm đà của trứng tấn công khứu giác của mọi người.
Ngay cả Sầm An cũng không nhịn được mà nuốt nước bọt. Không biết là do hệ thống hay do nguyên liệu, cậu luôn cảm thấy món trứng hấp này thơm hơn bất kỳ món nào cậu từng ăn trước đây.
Ngân Hưởng cũng ngửi thấy mùi thơm, cái đuôi nó vẫy tít như cần gạt nước bật số lớn nhất, khiến anh trai nó bực mình phải lấy chân đè lại. Sầm An chia trứng hấp vào ba bát, sau đó chia nấm nướng và bới những củ Quả Đất trong tro ra cho mỗi người vài củ.
Cuối cùng cũng đến lúc ăn, Tố Duệ cầm chiếc thìa gỗ được đẽo không mấy tinh xảo, múc một muỗng trứng hấp cho vào miệng.
Dù biết với cái tính ham ăn của Ngân Hưởng, món nó khen ngon chắc chắn phải cực kỳ xuất sắc, nhưng Tố Duệ không ngờ món trứng hấp này lại có thể... tuyệt đến vậy. Món trứng mềm mại và tươi mới, chỉ cần cho vào miệng và khẽ ngậm lại là đã tan ra, trôi tuột xuống dạ dày. Nó chỉ để lại vị tươi ngon của Quả Tương và hương thơm của trứng quẩn quanh trong miệng, thôi thúc hắn phải ăn ngay miếng tiếp theo.
Tố Duệ bất giác nghĩ lại, những quả trứng nướng nửa sống nửa chín, thậm chí cháy khét mà hắn từng ăn trước đây, dường như đều ăn cho uổng phí.
Ngay cả món nấm nướng cũng ngon đến lạ. Lớp vỏ nấm được nướng vàng giòn, chỉ cần răng khẽ chạm vào là lớp nước sốt tươi ngon bên trong đã ứa ra.
Và cả những củ Quả Đất nướng trông cháy đen kia nữa...