"Năm lớp mười hai này rất quan trọng, đừng đi làm thêm ở câu lạc bộ nữa." Đồng San khuyên cậu ấy.
"Học phí các thứ em không cần lo, có bọn chị đây rồi."
Tả Mộc mím môi, không đáp lại.
Cậu ấy không thiếu một hai nghìn tiền học phí mỗi học kỳ, số tiền này cậu không tốn sức cũng kiếm được.
Hiện giờ cậu ấy đang đối mặt với khoản tiền bồi thường vi phạm hợp đồng lên tới hàng triệu khi hủy hợp đồng với câu lạc bộ, ngay cả bán nhà đi cậu ấy cũng không bồi thường nổi.
Chuyện này cậu ấy không định cho nhà cậu biết, Đồng San cũng luôn bị giấu kín, vẫn tưởng câu lạc bộ vẫn trả lương cho cậu hàng tháng như bình thường.
Tả Mộc giúp làm một số công việc dọn dẹp ở bếp sau, nhân viên thu ngân của tiệm đã về trước, ngược lại cậu ấy và Đồng San lại là hai người bận đến cuối cùng.
Gần mười giờ, hai chị em khó giấu vẻ mệt mỏi, cuối cùng cũng khóa cửa tan làm.
Chỗ Đồng San ở không xa nhà hàng, Tả Mộc cần đi tàu điện ngầm về khu phố cổ.
Cậu ấy đưa Đồng San về nhà trước, đi đến ngã tư, khu dân cư nhà cậu nằm ngay phía trước, Đồng San không cho cậu đưa nữa, sợ cậu không kịp chuyến tàu điện ngầm cuối cùng.
Tả Mộc nhìn Đồng San qua đường, lúc này mới quay người đi về phía ga tàu điện ngầm.
Đi được nửa con phố, điện thoại vang lên tiếng "ting", Đồng San chuyển cho cậu một khoản tiền.
Tả Mộc không nhận, quay về trang chủ Wechat, thấy có vài tin nhắn chưa đọc, tất cả đều do quản lý câu lạc bộ gửi cho cậu.
Tả Mộc không mở tin nhắn, cúi đầu đút điện thoại trở lại túi quần, rồi từ túi bên kia lôi bao thuốc lá ra.
Thứ Hai cuối cùng của tháng Tám, khối mười hai khai giảng sớm.
Toàn bộ học sinh khối mười hai tập trung ở sân thể dục, tổ chức một buổi họp động viên cho giai đoạn nước rút.
Tả Mộc đến muộn nửa tiếng, vừa khéo bỏ lỡ bài phát biểu của hiệu trưởng.
Giáo viên chủ nhiệm tức giận vì không được như mong đợi, gọi cậu đến văn phòng hỏi xin số điện thoại phụ huynh.
Tả Mộc im lặng một lát, nhìn cô giáo trung niên, vẻ mặt bình thản nói: "Em không có phụ huynh.
Nếu cô không tin, số điện thoại bà nội em để lại năm ngoái cô có thể thử xem, đã bị hủy rồi ạ."
Cô giáo chủ nhiệm cũng sững lại, miệng há ra, nhất thời không biết phải hỏi gì, theo bản năng quay đầu nhìn tờ danh sách liên lạc phụ huynh dán trên tường.
Mười phút sau, Tả Mộc một mình bước ra khỏi văn phòng.
Cậu dáng người cao, vóc dáng thon thả, bộ đồng phục mùa hè mặc rộng thùng thình trên người, toát lên vẻ lười nhác không hợp chút nào.
Đến cửa lớp, cậu ngồi xổm xuống buộc dây giày, có bạn học đi ngang qua vỗ vai cậu, hỏi hè đi đâu mà từ sau khi trường học thêm xong chẳng thấy cậu đâu.
Tả Mộc đáp lại một tiếng khá lạnh nhạt, không giải thích thêm, đứng dậy đi vào lớp từ cửa sau.
Gần một tháng rồi cậu ấy hoàn toàn không xem sách giáo khoa, cũng không làm bài tập.
Tiết đầu tiên chính là kiểm tra đột xuất.
Tả Mộc không giống những học sinh kém khác trong lớp, lúc nào cũng phải tìm người đưa phao, quay lưng lại với giáo viên thì thầm to nhỏ, tìm cách vớt thêm vài điểm trên bài thi, cậu chỉ vùi đầu làm bài, làm những câu biết làm, những câu không biết thì để trống, làm xong câu cuối cùng, cậu bước lên bục giảng nộp bài.
Chịu đựng cả ngày, tiết cuối cùng buổi chiều là Vật lý, năm giờ bốn mươi tan học.