Tả Mộc nhanh chóng đặt hộp cơm lên tủ kính, nói: "Thanh toán ở quầy, 25 tệ."
Sau đó cậu ấy cũng tự đi đến cạnh quầy thu ngân, nói với đồng nghiệp: "Để tôi làm."
Nhân viên thu ngân trẻ tuổi phụ trách tính tiền không hiểu chuyện gì đang xảy ra bèn lùi sang một bên, Tả Mộc bảo Lê Diệp quét mã, đồng thời đặt bộ đồ ăn dùng một lần và một lọ nhựa vào túi đựng đồ.
Lê Diệp thanh toán xong, nhận lấy túi, Tả Mộc quay người về lại quầy gọi món.
Khách hàng phía sau vẫn đang chờ thanh toán, Lê Diệp không thể nán lại lâu, ở phía quầy gọi món, Tả Mộc đã bắt đầu giúp các thực khách khác đong đầy hộp cơm.
Lê Diệp xách túi trở về khu dân cư, không lâu sau anh về đến nhà, lấy ra hai hộp đựng đồ ăn từ trong túi đựng đồ.
Tả Mộc chỉ tính tiền một hộp cơm thịt kho tàu của anh, nhưng lại tặng thêm cho anh một suất nước đường, kèm theo một quả trứng kho.
Sau khi Lê Diệp đi, Tả Mộc lại bận rộn trở lại, cho đến khi gần chín giờ tiệm sắp đóng cửa, đồ ăn ở quầy gọi món về cơ bản đã bán hết, tiệm tiễn nốt vị khách cuối cùng đi, Tả Mộc cuối cùng cũng có chút thời gian rảnh rỗi, bước ra cửa bếp sau hút thuốc.
Chị họ Đồng San nhanh chóng đi theo, cuộn tờ rơi quảng cáo phết vào sau gáy cậu ấy một cái: "Dập thuốc đi!"
Tả Mộc để mặc chị phết, cúi đầu hút thêm một hơi.
Đồng San tức giận, vươn tay định giật lấy điếu thuốc giữa ngón tay cậu.
Tả Mộc sợ làm chị ấy bị bỏng, bèn giấu bàn tay cầm điếu thuốc ra sau lưng, tay còn lại giữ Đồng San lại, nhếch khóe môi, lười biếng cười nói: "Lần trước để bạn trai cũ của chị nhìn thấy, vẫn chưa giải thích rõ ràng. Lần này lại đến à?"
Tả Mộc sinh ra rất đẹp trai, sống mũi cao thẳng, môi mỏng, đường môi gợi cảm, đặc biệt đôi mắt sâu thẳm và đẹp, chỉ cần lướt nhìn thoáng qua thôi cũng khiến người ta kinh ngạc.
Lúc làm việc ở quầy gọi món, nếu cậu ấy không đeo khẩu trang, sẽ liên tục bị thực khách xin số Wechat, cả nam lẫn nữ.
Lần trước cậu ấy và Đồng San hứng chí đùa nghịch trong tiệm, kết quả bị bạn trai của Đồng San bắt gặp, hai chàng trai đều rất nóng tính, không đợi Đồng San giải thích, suýt nữa thì động tay đánh nhau.
Đồng San thấy cậu ấy cười như thế, cơn giận lập tức giảm đi một nửa, nói: "Đừng có cười cợt với chị, để bố mẹ chị nhìn thấy em hút thuốc, chắc sẽ cằn nhằn em chết mất."
Bố mẹ Đồng San là cậu mợ của Tả Mộc, đã kinh doanh nhà hàng nhỏ này mười mấy năm rồi, kiếm được một ít tiền, cũng làm việc đến kiệt sức, đổ bệnh không ít.
Đồng San năm nay tốt nghiệp đại học, tìm được một vị trí kỹ thuật khá ổn ở khu công nghệ cao, trước khi nhận việc, chị ấy thương bố mẹ nên đưa hai cụ đi du lịch một chuyến, còn mình thì ở lại trông tiệm.
Mấy ngày nay nhân viên trong tiệm xin nghỉ, Đồng San trong lúc bận rộn đã túm lấy Tả Mộc qua giúp một tay.
Tả Mộc tuổi còn trẻ, nhưng đã hơi nghiện thuốc lá rồi, cậu ấy quay đầu hút thêm một hơi, trước khi Đồng San nổi giận lần nữa thì dập tàn thuốc trên bức tường gạch trần.
"Không hút nữa." Cậu ấy vừa nói vừa đi về phía bếp sau, Đồng San kéo cậu lại.
"Mai em nghỉ, không cần đến đâu." Đồng San nói.
"Chắc là đến lúc khai giảng rồi nhỉ, chị sẽ chuyển lương mấy ngày nay cho em."
Tả Mộc nhíu mày: "Không cần đâu chị."
Đồng San lớn hơn cậu ấy năm tuổi, thấp hơn cậu một cái đầu, nhưng trông rất ra dáng chị cả.