Lê Diệp không nhắc đến những chuyện mình đã thấy, chỉ nhàn nhạt đáp: “Không rõ.”
“Sao đám phục vụ kia lại ra tay với cậu ta?” Nhậm Tuấn Nguyên lại hỏi.
Lê Diệp im lặng luôn.
Nhậm Tuấn Nguyên cũng chẳng để tâm, chuyển sang chuyện khác: “Lúc nào cho tớ qua xem chỗ ở mới của cậu? Nói mấy lần rồi đấy.”
Sau khi khai giảng, Lê Diệp không còn ở khu biệt thự, cũng không cần tài xế đưa đón nữa. Anh đã dọn ra khỏi nhà họ Lê, chuyển đến ở một khu chung cư gần trường. Nhậm Tuấn Nguyên vô cùng ngưỡng mộ chuyện này. Suốt hè, cậu ta đã nhiều lần xin phép bố mẹ cho thuê nhà ở ngoài trường, nhưng tiếc là không được chấp thuận.
“Cuối tuần đi.” Lê Diệp nói: “Tớ vẫn đang chuyển đồ.”
Nhậm Tuấn Nguyên cười vỗ vai anh: “Tớ gọi cả Âu ca bọn họ đến tân gia cho cậu, đông người cho vui.”
Thật ra Lê Diệp chẳng mấy quan tâm có náo nhiệt hay không. Anh gật đầu, coi như đồng ý.
Nhậm Tuấn Nguyên lại nói: “Sau này nếu anh em có bỏ nhà đi bụi, chỉ trông vào cậu chứa chấp thôi đấy.”
Lê Diệp quay đầu nhìn cậu ta một cái: “Cậu bớt làm cho bác trai bác gái lo lắng đi. Qua hết năm cuối cấp rồi muốn nổi loạn thế nào thì nổi loạn.”
Lời này Nhậm Tuấn Nguyên ở nhà nghe nhiều rồi. Thường thì ai nhắc đến, cậu ta đều chửi lại. Duy chỉ có với Lê Diệp, cậu ta mới không tỏ ra kênh kiệu như một cậu ấm, ngược lại còn cười hì hì đáp: “Được rồi, được rồi, thế thì tớ sẽ đến tìm cậu giảng bài, tốt nhất là giảng cả đêm, tớ tiện thể ở lại nhà cậu luôn. Bố mẹ tớ chắc chắn không ý kiến gì đâu.”
Trong đám con nhà giàu thế hệ thứ hai, thứ ba này, Lê Diệp rất nổi bật. Anh ít khi dính vào những chuyện ăn chơi trác táng, thành tích học tập thì bỏ xa bạn bè. Bất cứ bậc phụ huynh nào bất lực với con cái mình cũng đều không quên lấy Lê Diệp ra làm gương. Nhưng cũng chính vì sự đặc biệt của Lê Diệp mà bạn bè thân thiết với anh không nhiều. Chỉ có Nhậm Tuấn Nguyên tính tình rộng rãi, lại trọng nghĩa khí, cùng Lê Diệp học chung trường từ tiểu học đến trung học, làm bạn ăn cùng nhau mười mấy năm, tính nết của nhau đều đã hiểu rõ.
Nhà họ Lê và nhà họ Nhậm ở cùng một khu biệt thự. Lê Diệp dặn tài xế đưa Nhậm Tuấn Nguyên về trước rồi mới lái xe về nhà mình.
Đến dưới chân tòa biệt thự ba tầng, đèn trong nhà ngoài ngõ vẫn còn sáng trưng. Lê Diệp nhìn đồng hồ trước khi vào cửa, chưa đến mười một giờ, cha anh, Lê Triệu Thuần, thường không đi ngủ sớm như vậy.
Anh đi vào từ cửa hông nối liền với ga ra, lập tức có người giúp việc bước tới chào hỏi, rồi khẽ nói với cậu: “Ông Lê vẫn chưa ngủ, đang đợi cậu ở phòng sách.”