Không còn ràng buộc bởi hợp đồng câu lạc bộ, Tả Mộc có được tự do đồng thời cũng mất đi nơi luyện tập ổn định.
Sáu tháng qua, cậu ấy vì người thân qua đời và tranh chấp hợp đồng mà bỏ bê tập luyện, giờ muốn tiếp tục tham gia Giải đấu Snooker, nhất định phải phục hồi cường độ luyện tập trước đã.
Câu lạc bộ chuyên nghiệp tạm thời không đi được, tìm một chỗ luyện bi-a tạm cũng cần dùng đến những mối quan hệ tích cóp trước đây.
Hôm nay Tả Mộc đến phòng bi-a này, một là giúp ông chủ chút việc, hai là cũng muốn tranh thủ lúc rảnh rỗi nói chuyện với đối phương, xem liệu có thể cho phép cậu vào cửa hàng luyện bi-a vào thời gian không kinh doanh hay không.
Những chi tiết này cậu không nhắc đến với Lê Diệp, tiện tay nhặt cây gậy bi-a dựng ở góc tường, đưa cho Lê Diệp: “Biết chơi không?"
Lê Diệp lắc đầu: “Chưa biết gì cả."
Tả Mộc cười: “Dạy cậu nhé?"
"Giống như dạy họ sao?" Lê Diệp chỉ vào mấy người bên bàn bi-a.
"Dạy họ thì lấy tiền, dạy cậu thì miễn phí." Tả Mộc nhếch cằm, dáng vẻ nhướng mày khi nói chuyện toát lên vẻ gợi cảm rất riêng của tuổi trẻ, rồi nói thêm một câu: “Tiểu Tả thầy đây sẽ cầm tay chỉ việc, đảm bảo dạy là biết, học là giỏi."
Lê Diệp trầm mắt nhìn cậu, khẽ cười: “Thế không học nữa."
Anh không muốn trở thành một trong số rất nhiều học viên của cậu, không muốn những tiếp xúc mập mờ, không rõ ý nghĩa kia.
Tả Mộc mím môi cười, dường như đoán được Lê Diệp đang nghĩ gì, cậu cũng không ép buộc, nói: “Vậy cậu cứ uống trà đi, ngồi đây xem tôi đánh bi-a. Muốn học lúc nào thì bảo tôi."
Nói xong bỏ lại Lê Diệp, lại quay về kiếm tiền làm thêm.
Ánh mắt phía sau lưng, từ lúc đó cứ lơ lửng dõi theo, thế nhưng Tả Mộc vẫn thản nhiên nói cười với những người xung quanh, coi như không hề hay biết.
Cậu vốn nghĩ Lê Diệp nhiều nhất cũng chỉ ở lại một lát, thấy chán sẽ tự động rời đi.
Nào ngờ thời gian dần trôi đi, khách trong phòng bi-a thưa dần, Lê Diệp lại gọi thêm một tách trà, vẫn ngồi đợi cậu.
Tả Mộc vốn quen thức khuya, đã hình thành thói quen càng về đêm càng tỉnh táo.
Nhưng cậu linh cảm Lê Diệp là kiểu người mỗi tối đều ngủ đủ giấc.
Liếc nhìn đồng hồ treo trên tường, đã mười một giờ, Tả Mộc đấu tranh nội tâm một hồi, rồi lại một lần nữa đi về phía Lê Diệp.
"Về nhà không?" Lê Diệp ngồi trên ghế, ngẩng đầu nhìn cậu, giọng điệu rất bình thản, không nghe ra chút bồn chồn nào sau thời gian chờ đợi lâu. Trạng thái cảm xúc ổn định như vậy, là điều mà Tả Mộc sẽ không bao giờ có được. Tả Mộc nhất thời không biết nói gì, chỉ có thể gật đầu: “Ừm, về thôi." Thế là Lê Diệp đứng dậy cùng cậu rời đi.
Phòng bi-a cách con hẻm Tả Mộc ở không xa lắm, đi bộ mười mấy phút là tới.
Gió đêm hiu hiu thổi tới, hai người sóng bước trên phố, vẫn như lần trước, hầu như không nói gì.
Cuối cùng lại dừng ở cùng một ngã tư, Lê Diệp vẫy một chiếc taxi rồi đi mất, Tả Mộc quay lưng đi về nhà.
Sau đó liên tục nhiều ngày, Tả Mộc cứ cách một hai hôm lại cập nhật trạng thái bạn bè trên Wechat, thông báo tối hôm đó cậu sẽ đánh bi-a ở đâu, tiện thể dạy cơ bản cho người mới bắt đầu, kiếm chút tiền tiêu vặt.
Lê Diệp hẳn đã nhìn thấy trạng thái của cậu, cứ mỗi khi đến chín mười giờ tối lại gửi tin nhắn cho Tả Mộc, hỏi có thể đến xem cậu đánh bi-a không.