Anh hít một hơi sâu, nhìn Tả Mộc: “Chuyện tiền bồi thường vi phạm hợp đồng đừng vội, chúng ta sẽ bàn bạc thêm.
Nếu cậu cảm thấy được, chúng ta có thể... bắt đầu từ làm bạn trước không?"
Tả Mộc bất động nhìn chằm chằm Lê Diệp, cái lưỡi hơi đau và tê trong miệng khẽ đẩy lên vòm họng, lộ ra biểu cảm cười như không cười.
Lúc này cậu vẫn chưa hoàn hồn sau nụ hôn nồng nhiệt vừa rồi.
Cảm giác đau rát nhẹ trên môi, cùng với hơi ấm còn sót lại từ bàn tay người kia trên gò má, dường như đang nhắc nhở cậu.
Chàng trai trước mắt này không dễ đối phó, không còn là những đối tượng mập mờ như trước đây nữa.
Khi nghe Lê Diệp nói bắt đầu từ làm bạn, Tả Mộc thầm chửi một câu trong lòng.
—— Cái quái gì thế, đúng là tên tra nam điển hình mà!
Hôn tới hôn lui ba lần rồi, vậy mà lại bảo bắt đầu từ làm bạn.
Sau trận đánh nhau và màn hôn hít hỗn loạn, cả hai đều cảm thấy hơi ngượng ngùng.
Chuyện tiền bồi thường vi phạm hợp đồng tạm thời bị gác lại, chẳng ai muốn khơi mào rắc rối vì chủ đề này nữa.
Tả Mộc đi vào nhà vệ sinh, vốc nước rửa mặt.
Tiếp đó, Lê Diệp cũng dùng nhờ nhà vệ sinh để làm sạch những vết tích do đánh nhau để lại trên người.
Tả Mộc ra tay không nể nang gì, tay áo đồng phục Lê Diệp mặc bị xé toạc một đường rất lớn, chỉ thừa tuột hết cả ra.
Anh dứt khoát cởϊ áσ đồng phục cầm trên tay, chỉ mặc chiếc áo mỏng bên trong bước ra từ nhà vệ sinh.
Tả Mộc ngồi bên bàn ăn, hết bật lại tắt chiếc bật lửa, lãnh đạm liếc nhìn anh một cái.
Lê Diệp biết buổi nói chuyện hôm nay rất thất bại, không muốn kết thúc trong bầu không khí khó xử thế này, bèn hỏi Tả Mộc: “Cậu ăn tối chưa?
Hay chúng ta đi ăn gì đó nhé."
Tả Mộc vốn định từ chối.
Lê Diệp lại nói: “Cứ coi như tôi giúp cậu tìm luật sư, cậu cảm ơn tôi là được.
Ăn gì đó tùy ý quanh nhà cậu cũng được, tôi vẫn chưa ăn tối."
Ân huệ một triệu tệ lớn như vậy, anh lại nói nhẹ nhàng như không.
Thậm chí, còn có một chút gì đó hơi "hạ mình".
"Ăn gì cũng được."
Tả Mộc hơi ngẩng đầu nhìn Lê Diệp.
Tính ra thì họ quen biết nhau cũng đã ba bốn tháng rồi.
Trước đây, ấn tượng của cậu về Lê Diệp chủ yếu là những cái mác bên ngoài: cậu ấm nhà giàu, học bá, bạn bè đều là phú nhị đại, phú tam đại.
Hôm nay nhìn kỹ lại người này, ngũ quan rất thanh tú đoan chính, da dẻ sạch sẽ, vai rộng chân dài, dáng người thẳng tắp, chiếc áo đơn giản ôm sát người không có Logo gì, nhưng nhìn là biết chất liệu cao cấp.
Phải miêu tả thế nào nhỉ, giống như một cái cây đang vươn thẳng trưởng thành.
Dù không nhờ vào ảnh hưởng gia thế, bản thân anh cũng có sức mạnh để che chở cho người khác.
Trong số bạn bè, Lê Diệp hẳn là kiểu người không hay gây chuyện hay nói nhiều, nhưng lại có sức hút, có khả năng tập hợp mọi người.
Vì sao một người lạnh lùng như anh ấy, lại sẵn lòng giúp đỡ mình hết lần này đến lần khác?
Tả Mộc không nghĩ thêm nữa.
Đáp án không khó đoán, nhưng cậu hơi né tránh, tạm thời chưa muốn làm rõ mọi chuyện.
Cậu đút bật lửa vào túi, đứng dậy hỏi Lê Diệp: “Gần đây có quán mì chân giò, đông người xếp hàng lắm. Anh ăn không?"
Lê Diệp gật đầu: “Ăn."
"Đi thôi." Tả Mộc và anh lần lượt ra khỏi cửa.
Vì đã qua giờ ăn chính, hai người không phải đợi lâu đã nhận được bát mì của mình.