Cậu đưa tay quệt ngang mặt, khóe miệng mím chặt, trên môi rỉ ra vết máu do lúc đánh nhau đã cắn phải.
Ngay khoảnh khắc cậu chuẩn bị đứng dậy, Lê Diệp lên tiếng từ bên cạnh: “Tả Mộc."
Tả Mộc quay đầu lại, lập tức bị một lực giữ chặt vai, rồi bị ấn mạnh trở lại xuống sàn nhà.
Tả Mộc sững sờ, trừng mắt nhìn chằm chằm Lê Diệp đang ở phía trên, đột nhiên tỏa ra cảm giác áp bách ngập tràn.
Ngay sau đó, một bàn tay mạnh mẽ giữ chặt má cậu, một nụ hôn sâu không chút do dự đặt lên môi cậu.
Từ đánh nhau chuyển sang hôn, sự thay đổi này quá đột ngột.
Giữa lúc môi răng nghiền chặt, vị máu thấm vào vị giác, càng làm tăng thêm một loại phản ứng hóa học kỳ lạ.
Tả Mộc giận dữ đá loạn xạ, Lê Diệp kiềm chế cử động chân của cậu, không cho cậu cơ hội giãy thoát.
Giữa môi với môi không hề có khoảng trống, cứ thế kéo dài nụ hôn đến nửa phút.
Ngay cả bản thân Lê Diệp cũng không thể nói rõ, làm sao anh lại nhất thời bộc phát cảm xúc, bất chấp tất cả mà hôn xuống như vậy.
Từ khi còn nhỏ chứng kiến bố mẹ ly hôn, anh vì mẹ mà chọn ở lại nhà họ Lê, từ đó sống dưới áp lực cao từ bố, điều đó cũng hình thành nên tính cách điềm tĩnh và suy nghĩ sâu sắc của anh.
Từ lời nói đến hành động thường ngày, không có gì là không qua suy tính cẩn thận, vì không muốn bị người khác bắt lỗi.
Từ nhỏ đến lớn anh cũng chưa từng đánh nhau một cách vô lý trí như thế này với ai.
Những cú va chạm của nắm đấm, những xung đột cơ thể, cả cái vẻ hung hăng bất chấp toát ra từ ánh mắt Tả Mộc, thậm chí là tiếng gào thét gần như trút giận, tất cả đều khiến anh không thể trở lại là con người lý trí và bình tĩnh như trước đây.
Khác với nụ hôn trêu chọc và dò xét trong phòng riêng ở quán bar lần trước, lần này hơi thở hai người quấn quýt lấy nhau, sức lực đối kháng, ít đi rất nhiều sự kiềm chế, dường như cả hai đều không ngại phơi bày khía cạnh chân thật nhất cho đối phương thấy.
Nụ hôn kết thúc, Lê Diệp chống người ngồi dậy, hơi thở vẫn còn hơi rối loạn.
Vừa rồi hôn xuống hoàn toàn là theo một luồng cảm xúc bộc phát, giờ hôn xong anh lại thấy hơi lo.
Dù sao thì nụ hôn này xuất phát từ sự cưỡng chế của anh, Tả Mộc chưa chắc đã cam tâm tình nguyện.
Anh cụp mắt nhìn chằm chằm Tả Mộc, giọng nói vẫn còn hơi run run: “...Trước đó cậu nói có quá nhiều người thích cậu, đến mức tôi còn chẳng xếp hàng được."
"Còn bây giờ thì sao? Đã đánh nhau rồi, cũng đã hôn rồi, liệu tôi có một chỗ đứng trong lòng cậu không?"
Chưa kịp chờ Tả Mộc trả lời, anh đối diện với đôi mắt đang lay động vì kinh ngạc của cậu, không nhịn được cúi xuống khẽ cắn lên môi cậu một cái như thể để khẳng định chủ quyền.
Liên tục bị cưỡng hôn hai lần, Tả Mộc cũng cuống lên, vung nắm đấm về phía Lê Diệp.
Chỉ là lần này thân thủ của cậu không còn nhanh nhẹn như vừa nãy nữa.
Lê Diệp nghiêng người tránh né, không đánh trả, rồi rời khỏi vị trí áp đảo, ngồi sang một bên.
Thật ra câu trả lời của Tả Mộc không còn quan trọng nữa, Lê Diệp cũng không thể so đo cậu ấy nghĩ gì.
Lê Diệp chỉ biết mình rất thích người trước mắt này, thích đến mức không còn giống với con người thường ngày của anh, lại có thể vì bốc đồng nhất thời mà vồ vập liên tục đòi hôn.
Lê Diệp đưa tay lên lau bụi bẩn trên mặt, trầm giọng xin lỗi: “Xin lỗi. Tôi đã không kiểm soát được bản thân."