Tả Mộc sững lại, khoảng thời gian này cậu ấy sứt đầu mẻ trán vì chuyện chấm dứt hợp đồng, căn bản không có thời gian nghĩ đến chuyện sau này.
"Còn muốn tiếp tục chơi bida không?" Lê Diệp lại hỏi.
Tả Mộc không chút do dự, nói: “Chơi chứ."
Đây là việc cậu ấy giỏi nhất, không lý nào vì sợ hóc mà bỏ ăn, cứ thế gián đoạn.
"Vậy cậu khôi phục tập luyện và thi đấu trước đi.” Lê Diệp thử đưa mọi việc vào đúng quỹ đạo: “đợi cậu thắng giải, giành được tiền thưởng, chúng ta sẽ nói chuyện về việc trả tiền thế nào."
Tả Mộc nhìn thẳng vào anh ấy, khóe môi mím chặt, lộ ra vẻ mặt cảnh giác và nghi ngờ.
Một lát sau, Tả Mộc hỏi: “Tại sao giúp tôi?"
Lê Diệp chần chừ một lát, anh ấy vừa không muốn nói một đáp án trái lương tâm, vừa không thể lúc này bày tỏ lòng mình.
Dễ khiến người ta có cảm giác sai lầm là dùng tiền trao đổi tình cảm.
"Lê Diệp, cậu biết một triệu tệ đối với người bình thường nghĩa là gì không?" Giọng điệu chất vấn của Tả Mộc dần trở nên cứng rắn, đáy mắt lãnh đạm xuất hiện chút gợn sóng.
"Có người cả đời cũng không kiếm được nhiều tiền như vậy. Cậu cứ thế tùy tiện trả nợ thay tôi, cậu có hỏi cảm giác của tôi là gì không?"
Tóm lại, vô cớ nhận một ơn huệ lớn, đối với người đã quen tự do như cậu ấy, không khác gì gai đâm sau lưng.
Bất kể Lê Diệp làm chuyện này vì động cơ gì, là lòng tốt cũng được, là thích cũng vậy, Tả Mộc đều không có phúc hưởng thụ.
Cái tính cố chấp trong lòng cậu ấy lại nổi lên, nhất định phải viết giấy nợ.
Tháo nắp bút, cậu ấy rút tờ giấy viết thư ra khỏi tay Lê Diệp: “Tiền bồi thường là bao nhiêu? Bây giờ tôi viết luôn."
Lê Diệp thấy cậu ấy nhất quyết đòi viết giấy nợ, chỉ có thể cố gắng trì hoãn: “Chúng ta tìm một thời gian khác, mời luật sư có mặt, soạn một văn bản vay nợ có căn cứ pháp luật."
"Khi nào gặp luật sư?" Tả Mộc không để anh ấy qua mặt.
Lê Diệp bị dồn vào đường cùng, đành chịu, chậm rãi thở dài một hơi.
"Tả Mộc.” anh ấy rất cẩn thận lựa lời: “hôm đó lúc tôi đi, cậu ngồi khụy gối ở góc tường đó, mãi không đứng dậy. Lúc đó tôi còn không biết cậu và câu lạc bộ có tranh chấp gì, nhưng tôi không thể nhìn cậu bị người ta chèn ép."
"Ở chỗ tôi, không ai có tư cách chèn ép cậu.” Lê Diệp nhấn mạnh.
Mặc dù lời nói chỉ chạm đến điểm cần nói, nhưng với sự nhạy bén của Tả Mộc, hoàn toàn có thể hiểu được ý ngoài lời đó.
Tả Mộc khẽ nhướng mắt, ánh mắt nhìn Lê Diệp có chút phức tạp.
"Tôi thà là bị đám Mạnh Du đó dùng tiền bồi thường chèn ép tôi còn hơn..." Chẳng qua chỉ là giao dịch lợi ích, một khoản nợ cũng sẽ không khiến mọi chuyện tệ hơn.
"Bây giờ cậu ném ra một triệu tệ, thành chủ nợ mới của tôi." Tả Mộc nói, khóe môi giật giật, lộ ra một nụ cười gần như chế giễu: “Chẳng lẽ đổi thành tôi nợ cậu, tôi sẽ sống tốt hơn trước đó sao?"
Tả Mộc hiếm khi nghiêm túc tranh luận với người khác về cảm giác của mình như vậy.
Nói đến cuối cùng cậu ấy cảm thấy không chịu nổi nữa, đứng phắt dậy, đi qua bàn ăn không quên tiện tay vớ lấy bao thuốc lá trên bàn.
Ngay lúc cậu ấy bước về phía cửa, Lê Diệp đi theo.
Chưa đợi Tả Mộc vươn tay kéo cửa, Lê Diệp đã chặn cậu ấy lại.
"Cậu có thể coi như không có khoản tiền này." Giọng điệu của Lê Diệp không còn ôn hòa như trước, tay anh ấy ấn giữ tay nắm cửa, không cho Tả Mộc trốn tránh: “Chấp nhận sự giúp đỡ của bạn bè cũng không khó khăn như cậu nghĩ đâu."