Chương 41

"Cậu về trước đi, tan học tôi sẽ đến nhà cậu tìm cậu."

Nói rồi, bàn tay của Lê Diệp siết chặt lại, bóp nhẹ bàn tay đang siết chặt của Tả Mộc, trong ánh mắt ôn hòa toát lên một tia khí phách.

Tả Mộc không lập tức buông tay, Lê Diệp dùng bàn tay còn lại lấy điện thoại ra, mở khóa và thao tác vài cái, chấp nhận yêu cầu kết bạn Wechat của Tả Mộc.

"Tôi sẽ giải thích cho cậu, đổi một địa điểm khác được không?" Anh ấy đưa màn hình Wechat đã hiện thị hai người là bạn bè cho Tả Mộc xem, để bày tỏ sự chân thành.

Sắp tan học rồi, rất nhanh trên hành lang sẽ có người qua kẻ lại, quả thật không phải nơi để nói chuyện.

Tả Mộc lúc này mới chịu buông tay, lùi nửa bước, kiệm lời như vàng nói: “Được, nhà tôi."

Lê Diệp đưa mắt nhìn theo Tả Mộc đi đến chỗ ngoặt cầu thang, lúc này mới quay lại phòng học.

Gần bảy giờ tối, Lê Diệp bắt taxi từ trường học đi đến khu phố cổ, tắc đường suốt cả đoạn, cuối cùng trước khi mặt trời lặn, đã gõ cửa nhà Tả Mộc.

Tả Mộc đã thay một bộ đồ thoải mái, áo phông đen, quần dài thoải mái màu xám bạc, đứng trong phòng khách có ánh sáng không quá sáng, nhưng cũng không che giấu được vẻ đẹp trai sắc sảo của cậu ấy.

Cậu ấy mời Lê Diệp vào nhà, biểu cảm so với buổi chiều có vẻ bình tĩnh hơn chút.

Hai người đều không nói gì, mỗi người chọn một bên ghế sofa phòng khách ngồi xuống.

Lúc nãy trên đường đến, Lê Diệp vẫn luôn suy nghĩ cách ăn nói thế nào, nhưng vẫn chưa nghĩ ra được cách giải thích nào có thể khiến Tả Mộc dễ dàng chấp nhận.

Cứ im lặng đối diện thế này không ổn, đúng lúc Lê Diệp chuẩn bị mở lời, Tả Mộc đã lấy ra một tập giấy và một cây bút từ dưới bàn trà.

"Tôi nghe Mạnh Du nói, có người giúp tôi mời luật sư, loại luật sư rất giỏi, có thể là cộng sự ở công ty luật.” Tả Mộc nói.

"Còn có người giúp tôi giải quyết tiền bồi thường hợp đồng, trả lại cả phí ký hợp đồng cho tôi."

Việc này Lê Diệp giấu mình rất kỹ, lúc đầu Tả Mộc phát hiện có luật sư "từ trên trời rơi xuống" giúp đỡ, cả người đều ngây ra, sau này mới dần dần liên tưởng tới Lê Diệp.

Cậu ấy lấy đầu bút gõ gõ bàn trà, tốc độ nói chậm lại: “...Tổng cộng bao nhiêu tiền? Mạnh Du nói là một triệu."

"Tôi sẽ viết giấy nợ cho cậu, cũng có thể nhờ luật sư của cậu công chứng, tôi sẽ nghĩ cách trả lại cậu."

Tả Mộc hiện tại đang có chút tiền nhàn rỗi, phí ký hợp đồng năm đó còn lại một phần nhỏ, khu dân cư cậu đang ở đang đối mặt với việc giải tỏa, có lẽ chỉ khoảng một năm rưỡi nữa sẽ thực hiện các điều khoản bồi thường.

Đến lúc đó cậu ấy có thể không nhận nhà đất tái định cư, chỉ nhận tiền bồi thường, nên đủ để trả tiền bồi thường hợp đồng cho Lê Diệp, chỉ là tạm thời không chắc khi nào mới có tiền.

Thấy Tả Mộc cầm bút chuẩn bị viết giấy nợ, Lê Diệp thầm thở dài, đây là tình huống anh ấy không muốn thấy nhất.

Khoản bồi thường hợp đồng đối với anh ấy hoàn toàn có thể gánh vác, anh ấy không muốn Tả Mộc nhanh chóng gánh chịu áp lực mới.

Nhưng ngay lúc này... dường như rất khó xóa bỏ khoản viện trợ cả triệu tệ...

Lê Diệp ấn giữ tờ giấy viết thư đó, không cho Tả Mộc đặt bút.

"Đừng vội viết, tạm thời tôi không cần gấp khoản tiền này."

"Tiếp theo cậu định làm gì?" Lê Diệp chuyển đề tài, chuyển sang hỏi suy nghĩ của Tả Mộc.