Ngay lúc hai người họ đối thoại, tiếng động bên phía nhà bếp dần lớn hơn, rất nhanh một bóng người vụt ra. Đó là Tả Mộc.
Phía sau anh còn có hai người trông như đang đuổi theo, hai người này có vẻ trẻ hơn người đàn ông đứng ở cửa một chút, đều chưa đến ba mươi tuổi.
Lê Diệp đoán Tả Mộc gặp rắc rối, anh ta hình như cũng quen với chuyện này rồi, mặt mày bình thản nói với Tả Mộc: “Tôi tiện thể đi ngang qua nhà cậu, có việc cần tìm cậu."
Vẻ ngoài trấn tĩnh tự nhiên của anh, ít nhiều đã có tác dụng hù dọa, người đàn ông ở cửa và hai người trong nhà đều không ngăn cản Tả Mộc, để mặc anh bước đến trước mặt Lê Diệp.
"Chuyện gì?" Tả Mộc lạnh nhạt mở lời.
Lê Diệp trước tiên đánh giá anh, xác nhận trên mặt mũi không có vết thương ngoài, rồi xa cách chỉ vào người đàn ông trung niên bên cạnh: “Chú cậu?"
Tả Mộc nghe xong, cười khẩy một tiếng, nói: “Sư phụ của tôi ở câu lạc bộ."
Đáng tiếc duyên thầy trò cạn, xem ra sắp sửa trở mặt.
Lê Diệp không biết ân oán giữa Tả Mộc và câu lạc bộ, lúc này cũng không phải là lúc hỏi chi tiết, bèn ám chỉ anh: “Tôi có việc muốn hỏi cậu, ra ngoài nói chuyện đi."
Tả Mộc còn chưa đồng ý, sư phụ Mạnh Du đã ấn lên vai Tả Mộc: “Chuyện của chúng ta vẫn chưa giải quyết xong.
Tả Mộc, bảo bạn cậu đợi đã."
Tả Mộc khó đối phó quá, Mạnh Du dẫn theo mấy đồ đệ tìm cậu hai tháng nay, hôm nay mới coi như chặn được cậu ở nhà, không có lý nào lại để cậu mượn cớ chuồn mất.
Tả Mộc không muốn kéo Lê Diệp xuống nước, chuyện này vốn dĩ cũng không liên quan gì đến Lê Diệp.
Anh sảng khoái cười một tiếng, hất cằm về phía Lê Diệp: “Nghe thấy rồi đấy, bên tôi còn có chuyện. Cậu hôm khác đi."
Nói xong, anh chủ động lùi vào trong, nhưng Lê Diệp không chịu, trực tiếp đi theo vào nhà.
Tả Mộc thấy vậy, đưa tay đẩy anh ra ngoài, Lê Diệp vừa kết thúc luyện tập Judo, thân thủ rất nhanh nhẹn, thuận thế nắm lấy cổ tay Tả Mộc mượn lực kéo anh sang bên cạnh.
Tả Mộc đứng không vững, lập tức bị kéo đứng sau lưng Lê Diệp.
Lê Diệp nhìn ba người trong nhà, căn phòng khách này vốn dĩ không lớn, bỗng chốc có năm người đàn ông trưởng thành đứng chung một chỗ, mỗi người trong lòng đều đang cân nhắc đối phương nặng ký đến mức nào.
Lê Diệp không nhanh không chậm mở lời: “Các vị cứ nói chuyện đi, tôi ở đây đợi."
Anh vẫn lo Tả Mộc sẽ bị thiệt thòi.
Mạnh Du là người lớn tuổi nhất trong số họ, nhìn ra Lê Diệp có chút thân thế, vuốt cằm, cười nói: “Vậy được, tiểu huynh đệ đây kiên nhẫn một chút nhé." Nói rồi, ông ta quay sang Tả Mộc, giọng lạnh đi: “Hợp đồng là cậu ký, điều khoản cậu cũng xem rõ rồi.
Ban đầu nói rõ một năm đánh đủ năm giải trong nước, mùa giải này cậu bỏ lỡ hai trận, đây là ít nhất hai mươi vạn tiền phạt vi phạm hợp đồng."
Tả Mộc đáp lại bằng một nụ cười lạnh, dường như không thèm phản ứng.
Lê Diệp nhặt lấy một chiếc ghế đẩu tròn, ngồi dựa vào tường.
Ghế thấp, từ góc nhìn của Lê Diệp, vừa vặn có thể nhìn thấy động tác tay của Tả Mộc.
Mạnh Du vẫn đang dạy dỗ Tả Mộc, nói về việc mình đã nhìn nhận cậu thế nào, dốc hết ruột gan truyền dạy cho cậu ra sao, rồi lại chỉ trích cậu gần đây bỏ bê tập luyện, công khai hủy hợp đồng, khiến câu lạc bộ tổn thất nghiêm trọng.
Tính một mạch mấy khoản nợ, Tả Mộc trên người lại mang không dưới cả triệu tiền nợ.