Tài xế nhà họ Lê đang trên đường tới. Nhậm Tuấn Nguyên vẫn mải mê trò chuyện với đám bạn mới quen. Lê Diệp một mình xuống tầng một đợi xe.
Anh đi thơ thẩn quanh hội quán, rồi dần tiến về phía cửa hông dẫn vào bãi đỗ xe nội bộ. Khu vực này ngổn ngang xe cộ của nhân viên, tối tăm hơn nhiều so với cổng chính. Lê Diệp định quay đi thì bỗng khựng lại, cau mày nhìn về phía cuối dãy xe điện.
Phía đó có mấy bóng người đang xô đẩy nhau. Vài kẻ mặc đồng phục nhân viên đang vây quanh một người nằm sõng soài trên đất.
Mấy chuyện xích mích giữa nhân viên vốn chẳng liên quan gì đến Lê Diệp. Nhưng dưới ánh đèn tù mù của bãi đỗ xe, anh lại thoáng thấy chiếc quần đồng phục quen thuộc kia. Hình ảnh thiếu niên cầm cơ khẽ ngẩng đầu chợt lóe lên trong óc.
Đôi chân bất giác rảo bước. Lê Diệp tiến về phía đám phục vụ, nghe thấy gã đàn ông cầm đầu vừa đạp người vừa chửi rủa. “Thằng ranh con này, mày muốn chia ba bảy hả? Ở đây thì phải nghe lời tao! Lần sau còn muốn bén mảng đến nữa không hả?!”
Lê Diệp không hiểu ngọn ngành câu chuyện, nhưng dựa vào những lời la hét đó, anh cũng đoán được phần nào.
Thiếu niên kia đánh bi-a với khách trong hội quán, tối nay kiếm được không ít tiền boa. Đám phục vụ này định chặn đường đòi chia chác.
Lê Diệp tiến lại gần hơn, thoáng thấy một bàn tay nắm chặt thành quyền ẩn hiện giữa mấy đôi chân. Trông nó có vẻ rất mạnh mẽ, nhưng không hiểu sao lại chẳng hề vung ra phản kháng.
Lê Diệp túm lấy vai gã tổ trưởng, kéo giật về phía mình. Gã không đề phòng có người ra tay từ phía sau, nên ngửa người ra sau, suýt nữa thì ngã ngồi xuống đất.
Lê Diệp một tay giữ chặt gã kia, một tay nhìn xuống thiếu niên trên mặt đất.
Vẻ mặt Lê Diệp vẫn điềm tĩnh, còn thiếu niên kia thì khẽ nhíu mày, ngước nhìn Lê Diệp đầy thắc mắc.
“Cậu ấy là bạn học của tôi.” Lê Diệp trầm giọng nói.
Anh đã qua tuổi vỡ giọng, nên khi hạ thấp giọng, thanh âm có vài phần uy lực không tương xứng với lứa tuổi.
Anh hỏi tiếp. “Mấy người có chuyện gì?” Nói rồi, anh đảo mắt nhìn những tên phục vụ còn lại, bàn tay vẫn siết chặt một bên vai gã tổ trưởng.
Lê Diệp mặc áo phông trắng, quần bò xám, tay phải đeo một chiếc đồng hồ thể thao. Vóc người anh cao ráo thẳng thớm, ánh mắt và giọng nói khi cất lời đều toát ra một khí chất áp bức tự nhiên.
Gã tổ trưởng phục vụ làm ở hội quán đã lâu, cũng có chút mắt nhìn. Gã liếc thấy mặt đồng hồ trên cổ tay Lê Diệp được chế tác tinh xảo, không giống đồ rẻ tiền, thái độ lập tức không còn vẻ ngang ngược như ban nãy.