Bàn tay Lê Diệp đang giữ vai cậu đổi thành vỗ nhẹ một cái, lại nói: “Tối nay thím giúp việc hầm canh, uống bát canh rồi hẵng về."
Vốn dĩ là người cùng tuổi, riêng tư ở cùng nhau cũng không thấy gượng gạo, Tả Mộc không tiện từ chối nữa.
Đầu tiên là một bát canh, sau đó rất tự nhiên nhận lấy bát cơm Lê Diệp đưa tới, cả hai đều đói bụng, cơ bản không nói chuyện nhiều, ăn sạch sành sanh hai món mặn một món rau và một món canh thím giúp việc nấu.
Một tuần trước, Lê Diệp đến nhà Tả Mộc cùng cậu ấy đón sinh nhật; một tuần sau, Tả Mộc lại đến nhà Lê Diệp cùng ăn bữa tối.
Khoảnh khắc đặt bát đũa xuống, hai người bên bàn ăn đều có cảm giác vi diệu khó tả trong lòng.
Giống như một góc bí mật nào đó trong lòng được một chiếc lông vũ dịu dàng khẽ khàng vuốt ve.
Gần chín giờ tối, Nhậm Tuấn Nguyên xách một túi đồ nướng đến cửa nhà Lê Diệp, cảnh tượng cậu nhìn thấy khiến cậu sững sờ.
Lê Diệp có thể cho Tả Mộc vào nhà mình, đây là điều Nhậm Tuấn Nguyên hoàn toàn không ngờ tới.
Cậu quen Lê Diệp đủ lâu, cũng tự cho mình là hiểu đối phương.
Lê Diệp là kiểu người thích ở một mình, không dễ dàng mời bạn bè đến nhà.
Huống hồ anh ấy và Tả Mộc mới quen được bao lâu?
Nhậm Tuấn Nguyên xách hộp đồ nướng, lúng túng đứng bên cửa, lòng có vạn câu hỏi nhưng lúc này chỉ có thể nhịn không nói ra.
Tả Mộc thấy Nhậm Tuấn Nguyên xuất hiện, gật đầu xem như chào hỏi, quay đầu nói với Lê Diệp một câu "Tớ đi đây", rồi nhấc chân bước ra cửa.
Lê Diệp không quên dặn dò một câu: “Nếu bốt bảo vệ có hỏi, cậu cứ báo số nhà 1205."
Nhìn Tả Mộc bước vào thang máy, Nhậm Tuấn Nguyên nóng lòng hỏi ngay: “Cậu với Tả Mộc là từ khi nào...?"
Chưa đợi Lê Diệp nói, Nhậm Tuấn Nguyên lại tự nói tiếp: “Thảo nào lần trước cậu đến chỗ Âu ca bảo lãnh cho cậu ấy, hai người thân thiết thế từ bao giờ?"
Lê Diệp không bình luận gì, đồng thời ngửi thấy mùi đồ nướng thơm nồng, nói với Nhậm Tuấn Nguyên: “Tớ bị cảm rồi, không ăn cái này được, cậu mang về đi."
Chiều sau hội thao kết thúc, Nhậm Tuấn Nguyên cùng đám bạn ăn uống ở gần trường, ăn no uống say cậu cũng không quên Lê Diệp, cố ý đóng gói một phần mang đến cho "cạ cứng", nào ngờ lại bắt gặp Tả Mộc rời đi từ đây.
Sự tò mò của Nhậm Tuấn Nguyên không thể kìm nén, lại xen lẫn chút bực dọc hỏi Lê Diệp: “Sao Tả Mộc lại ở nhà cậu?
Hai người thân lắm à?"
Lê Diệp đưa ra một câu trả lời có vẻ bình thường: “Chạy xong 4x100 tôi thấy không khỏe, Tả Mộc đưa tôi về."
Về mặt logic không có gì sai, nhưng Nhậm Tuấn Nguyên vẫn cảm thấy khó tin: “Sao cậu không để tớ đưa, tớ cũng có thể đưa cậu mà."
"Cậu không phải còn hạng mục nhảy cao sao?" Lê Diệp giải thích đến đây, chút kiên nhẫn còn lại cơ bản đã hết.
Ban ngày anh đổ không ít mồ hôi trên sân thể dục, về nhà lại sốt ngủ một giấc, giờ rất muốn đi tắm, thế là rút điện thoại ra chủ động giúp Nhậm Tuấn Nguyên gọi xe.
Nhậm Tuấn Nguyên thấy anh đang ốm, không tiện ở lại lâu.
Thêm nữa Lê Diệp trước giờ rất kín miệng, chuyện anh không muốn nói, người khác căn bản không thể hỏi ra.
Sau đó liên tiếp mấy ngày, Nhậm Tuấn Nguyên cứ băn khoăn về chuyện này, và càng nghĩ càng thấy có vấn đề.
Tả Mộc cái người này không phải kiểu học sinh tích cực, chăm chỉ, ở khu chính của trường thì độc lai độc vãng.