Cậu nhanh chóng đuổi kịp Lê Diệp: “Nhà cậu ở gần đây phải không, tớ đưa cậu về nhé."
Lê Diệp ngạc nhiên, liếc nhìn cậu một cái, hỏi bằng giọng trầm đυ.c: “Sao cậu biết tôi sống ở gần đây?"
Thực ra không cần nghĩ cũng biết, Lê Diệp đã vài lần ghé quán cơm của cậu Tả Mộc, khả năng anh cố tình đi đường vòng chỉ để ăn cơm thịt kho tàu không cao, phần lớn là sống ở gần đó.
Chỉ là giờ anh đang sốt, suy nghĩ cũng chậm chạp, nói năng không được mạch lạc cho lắm.
Tả Mộc lại tỏ ra kiên nhẫn hơn hẳn mọi khi, hai tay đút túi quần đồng phục, chầm chậm bước về phía cổng trường: “Quán của cậu tớ toàn khách ở khu dân cư gần đây thôi, cậu cũng tiện đường đi qua nhỉ."
Ra đến vỉa hè ngoài cổng trường, lần này Tả Mộc chủ động vẫy taxi, vừa hỏi Lê Diệp: “Cậu ở đâu?"
Lê Diệp nói ra tên một khu chung cư cao cấp gần đó, Tả Mộc lên xe rồi nói với tài xế.
Chiếc taxi chỉ chạy qua hai ngã tư, chưa đầy vài phút là đến, dừng lại ngay ngoài cổng khu chung cư.
Tả Mộc cùng Lê Diệp xuống xe, đi đến bên hồ phun nước ngoài bốt bảo vệ, cậu đút tay vào túi đứng yên tại chỗ.
Lê Diệp thấy Tả Mộc không đi theo, quay đầu hỏi: “Đứng đấy làm gì?"
Tả Mộc nhướng mày, bật cười: “Tớ đưa cậu về đến nơi rồi, nghỉ ngơi cho khỏe đi."
Lê Diệp nheo mắt lại, giọng vẫn khàn khàn, nói ra một câu khiến Tả Mộc cảm thấy quen quen: “Tôi sống một mình."
"Thím giúp việc nấu đồ ăn mỗi tối đều không hết, cùng ăn đi." Lê Diệp lại nói.
Trực giác mách bảo Tả Mộc nên từ chối.
Cậu và Lê Diệp căn bản không phải người cùng một thế giới, ở trường xã giao qua loa thì được, giờ đến nhà riêng của nhau có vẻ hơi vượt quá giới hạn rồi, họ không hợp để thân thiết đến mức này.
Lê Diệp thấy cậu đứng im không nhúc nhích, liền cười nhạt một tiếng: “Sợ à?"
Không còn cách nào khác, nam sinh lớp 12 đôi khi ngây ngô như vậy đấy, không chịu nổi kiểu "kích tướng" đơn giản nhất này.
Tả Mộc hất chiếc áo khoác lên, vắt lên vai, bước tới phía Lê Diệp: “Sợ cái gì?"
Đi thì đi, cơm nước có bỏ độc đâu mà sợ.
Cứ thế, Tả Mộc theo Lê Diệp về căn hộ penthouse đó.
-
Căn hộ hai phòng ngủ hai phòng khách, nội thất đồng bộ cùng tiện ích thông minh khắp nhà, chỉ có mỗi Lê Diệp sống ở đây.
Vào nhà xong, anh đá một đôi dép mới tinh về phía Tả Mộc: “Cậu cứ tự nhiên."
Lê Diệp đã gắng gượng ở trường suốt nửa ngày, cuối cùng về đến nhà, cơn mệt mỏi tích tụ bấy lâu đột ngột ập đến.
Anh quăng cặp sách và áo khoác lên ghế sofa, nói với Tả Mộc: “Đồ ăn thím giúp việc để trên bàn ăn rồi, trong tủ lạnh có nước trái cây, cậu cứ coi như ở nhà mình đi."
Nói xong, không đợi Tả Mộc lên tiếng, anh đi thẳng vào phòng mình.
Cửa phòng ngủ không khóa, chỉ khép hờ; sau khi Lê Diệp vào phòng ngủ gần như không có tiếng động gì.
Tả Mộc đứng ngoài cửa phòng ngủ một lúc, trực giác mách bảo Lê Diệp không thay quần áo mà nằm xuống luôn.
Nhất thời, Tả Mộc tiến thoái lưỡng nan, đi không được mà ở cũng không xong.
Không biết Lê Diệp ngủ giấc này đến bao giờ, chẳng lẽ mình cứ ở mãi đây sao?
Cậu rối bời một lúc, một phần thấy không chào mà đi thì thật không đàng hoàng, thêm nữa nhớ lại dáng vẻ Lê Diệp vừa rồi sốt đến hơi mơ màng, Tả Mộc cũng không yên tâm lắm.
Cuối cùng cậu vẫn quyết định ở lại.