Anh không nắm rõ nhiệt độ mùa thu ở thành phố Cận Hải, đến nơi, bị làn gió lạnh cuối tháng Mười thổi qua mới phát hiện mình thiếu một chiếc áo khoác ấm áp để chống rét.
Lịch trình thị sát dày đặc, anh theo ông Lê Triệu Thuần đi thăm xưởng sản xuất, nghe báo cáo nghiên cứu phát triển, xem xét báo cáo quý, hầu như không có lấy một giây phút ngơi nghỉ.
Suốt cả ngày hôm đó, ông Lê Triệu Thuần đặc biệt chú ý đến phản ứng của anh, thỉnh thoảng lại gọi anh ra hỏi.
Anh không quen thuộc với quy trình của ngành này nên trả lời không được trôi chảy cho lắm, cũng bị ông Lê Triệu Thuần chỉ ra không ít sai sót.
Tối đó về đến biệt thự của nhà họ Lê tại địa phương, anh lại bị bố mắng vài câu trong thư phòng.
Anh không phản bác gì trong suốt buổi "giáo huấn", trong lúc nghe mắng thì thấy đầu âm ỉ đau, không biết là do bị cảm lạnh hay vì không chịu nổi nữa.
Ra khỏi thư phòng, anh nhận được tin nhắn điện thoại từ người trung gian phụ trách đặt vé tàu cao tốc gửi cho, đó là lịch trình chuyến tàu đi Hong Kong.
Chuyến tàu cao tốc đi Hong Kong này, anh chắc chắn không kịp rồi.
Anh lặng lẽ xóa tin nhắn, về phòng ngủ tắm rửa rồi đi ngủ.
Ngày hôm sau trở về Thâm Quyến đã là đêm khuya.
Máy bay vừa hạ cánh ở sân bay, anh liền nhận được điện thoại của Nhậm Tuấn Nguyên.
Ngày mai là hội thao mùa thu của trường, anh sẽ chạy chặng cuối của bài thi tiếp sức 4x100m, Nhậm Tuấn Nguyên là ủy viên văn thể của lớp, gọi điện xác nhận anh đã về chưa.
Anh suýt nữa đã quên mất chuyện này.
Về đến căn hộ của mình, trước khi đi ngủ anh tìm hai viên thuốc cảm uống vào, vốn nghĩ ngủ một đêm sẽ ổn, nào ngờ sáng hôm sau bị chuông báo thức đánh thức, anh vẫn thấy đầu óc nặng nề vô cùng.
Ba năm cấp ba, đây là lần cuối cùng anh tham gia hội thao.
Lê Diệp vật lộn trên giường mười lăm phút, vẫn không muốn nhờ người chạy thay, thế là anh vùng dậy uống nửa cốc cà phê, cố gượng đến trường.
Khu chính và khu quốc tế chỉ tổ chức hội thao chung khi có giải đấu của trường.
Buổi sáng là lễ khai mạc và thi đấu thể dục nhịp điệu.
Nội dung tiếp sức 4x100m được xếp lịch vào buổi chiều.
Khối lớp mười hai có tổng cộng mười hai lớp, khu chính tám lớp, khu quốc tế bốn lớp.
Đầu tiên bốc thăm chia bảng đấu vòng loại, bốn lớp thắng cuộc ở mỗi bảng sẽ vào thi đấu chung kết.
Anh không ngờ, Tả Mộc lại đứng ở đường chạy bên cạnh.
Tả Mộc mặc đồng phục thể thao của khu chính, áo phông trắng và quần thể thao màu xanh nhạt, tay trái đeo một chiếc băng bảo vệ cổ tay.
Giống như anh, cậu cũng chạy chặng cuối nội dung 4x100m.
Đã hơn một tuần kể từ lần cuối cùng họ cùng ăn bánh kem.
Hai người lại gặp nhau, chỉ hơi gật đầu chào hỏi, không nói nhiều lời xã giao.
Không khí bên đường chạy rất náo nhiệt.
Tiếp sức 4x100m là nội dung đồng đội gây cấn nhất, đội cổ vũ của các lớp đều dốc hết sức hò reo cổ vũ.
So với vẻ mặt căng thẳng của các vận động viên khác đang chờ xuất phát, Tả Mộc rõ ràng là thoải mái hơn nhiều.
Còn anh, đứng ở vạch xuất phát, vẫn phải gồng mình chống chọi với cơn đau đầu và sốt nhẹ.
Anh đã chạy một lượt ở vòng loại rồi, liên tục chạy thêm trận chung kết khiến anh cảm thấy hơi kiệt sức.
Tiếng súng phát lệnh vang lên, tiếng reo hò ngoài sân như sóng cuộn trào vào đường chạy.