Nghe vậy, anh khẽ mỉm cười, nói: "Chúc mừng sinh nhật, Tả Mộc. Chúc mừng cậu đã trưởng thành".
*
Trên đường từ nhà Tả Mộc về khu chung cư đang ở, anh nhận được điện thoại của mẹ mình, bà Phan Nhã Tề.
Anh đã hơn hai tháng chưa gặp mẹ, gần đây bà bận rộn lo liệu chuyện cưới hỏi, phải chạy đi chạy lại giữa Thâm Quyến và Hong Kong, giọng nói nghe hơi mệt mỏi nhưng ngữ điệu dịu dàng vẫn như thường lệ.
Anh ngồi ở ghế sau taxi nói chuyện với mẹ, cả hai rất ăn ý không nhắc gì đến Lê Triệu Thuần.
"Hôm đó con có thể đến được không? Mẹ đã để dành chỗ cho con ở bàn chính rồi", Phan Nhã Tề hỏi anh sau vài phút trò chuyện.
Anh im lặng một lát, dùng ngón tay day day thái dương, đáp: "Con cố gắng ạ, Mẹ".
Đám cưới sẽ diễn ra vào tuần tới, tại một khách sạn năm sao ở Hong Kong.
Anh rất muốn đi, nhưng Bố Lê Triệu Thuần chưa chắc đã đồng ý.
Hiện tại anh vẫn chưa hoàn toàn tự chủ, nhiều việc vẫn còn bị ràng buộc, bà Phan Nhã Tề hoàn toàn hiểu điều đó.
Năm đó nếu không phải anh, khi mới chín tuổi, đã chọn cách "hy sinh" vì mẹ, ở lại nhà họ Lê sống cùng bố, thì có lẽ bà đã không thể thoát khỏi cuộc hôn nhân đầy áp lực ấy.
Sự tự do mà bà có được ngày hôm nay là do anh "gánh vác" một mình mà có.
Trong lòng Phan Nhã Tề luôn cảm thấy có lỗi với con trai, nhưng lại bất lực không thể bù đắp được.
"Đừng miễn cưỡng", Phan Nhã Tề lập tức an ủi anh.
"Mẹ và chú Đinh chỉ tổ chức một buổi lễ nhỏ thôi, bạn bè mời không nhiều.
Con bình thường đi học rất bận, đừng để ảnh hưởng đến lịch trình của con nhé".
Anh không hứa hẹn gì cả, tính cách của anh vốn là thế, không nói lời mà không thể thực hiện được.
Anh chỉ hỏi mẹ về quy trình buổi lễ ngày hôm đó qua điện thoại, trong lòng thầm tính toán, có lẽ đêm đó anh có thể cố gắng đến kịp dự buổi tiệc tối, uống một chén rượu mừng mẹ tái hôn.
Vì chuyện này, anh đã âm thầm sắp xếp một vài thứ, cũng cố ý tránh tai mắt của ông Lê Triệu Thuần, nhưng đáng tiếc, kế hoạch của anh cuối cùng vẫn đổ bể.
Sáng sớm một ngày trước đám cưới của bà Phan Nhã Tề, anh đeo cặp sách xuống nhà, một chiếc xe thương vụ màu đen từ từ dừng lại trước mặt anh.
Đây không phải chiếc xe thường ngày đưa đón anh đi học, trong lòng anh chợt dấy lên linh cảm chẳng lành.
Người bước xuống từ ghế phụ là trợ lý đặc biệt bên cạnh ông Lê Triệu Thuần.
Anh ta mở cửa xe cho anh, ông Lê Triệu Thuần, trong bộ vest chỉnh tề, đang ngồi ở hàng ghế sau.
Anh hiểu ngay ra vấn đề, chỉ đành lên xe.
Ông Lê Triệu Thuần muốn đưa anh đi thị sát một nhà máy chế biến chip ở thành phố Cận Hải, lịch trình kéo dài hai ngày và đã xin phép nghỉ học trước cho anh rồi.
Anh không thể phản kháng lại, khi ngồi uống cà phê trong phòng chờ VIP ở sân bay, anh đã gửi tin nhắn cho mẹ, nói rằng hai ngày này anh không có mặt ở Thâm Quyến, không thể đến dự đám cưới, chỉ có thể gửi quà mừng thay cho tấm lòng.
Trưa hôm đó, ông Lê Triệu Thuần cùng đoàn tùy tùng đến nhà máy, cuộc thị sát bắt đầu ngay sau đó.
Đây là nhà máy chế biến chip lớn nhất của tập đoàn Lê thị ở trong nước hiện tại, còn lại các ngành công nghiệp khác đều đã chuyển sang Hà Nội, Việt Nam, nơi có chi phí nhân công thấp hơn.
Vì đi gấp, áo sơ mi và quần tây anh mặc đều mua ở cửa hàng miễn thuế tại sân bay.