Chương 22

Bà chủ quả là người thật thà, nói rằng bánh kem để đến chiều tối không còn tươi ngon lắm, giảm giá 20% cho Tả Mộc mang về.

Tả Mộc nhanh chóng xách hộp bánh gato lên tay, thấy Lê Diệp đứng bên cạnh vẻ mặt muốn nói lại thôi, liền hỏi: "Cái áo của cậu vẫn ở nhà tôi, giặt sạch rồi, có muốn qua lấy không?".

Tối nay Lê Diệp có hẹn với một sư huynh đang du học nước ngoài để hỏi về vấn đề du học, anh vốn định về nhà chuẩn bị thêm, nghe Tả Mộc hỏi vậy, suy nghĩ một lát, đồng ý: "Đi đi."

Tả Mộc định đưa anh đi tàu điện ngầm, nhưng anh ngăn lại, giơ tay gọi một chiếc taxi, lên xe liền thanh toán tiền luôn, rồi bảo Tả Mộc nói thẳng địa chỉ.

Chiếc xe riêng chuyên đưa đón Lê Diệp đi học lúc này đã đậu ở điểm dừng tạm thời.

Anh nhớ lại thái độ của Tả Mộc đối với Thịnh Âu đêm tiệc sinh nhật hôm đó nên không đề nghị ngồi xe nhà.

Khoảng nửa tiếng sau, chiếc taxi đưa anh và Tả Mộc đến một con ngõ nhỏ ở khu phố cổ, suốt quãng đường đi cả hai đều không nói chuyện nhiều.

Vừa xuống xe, anh hỏi Tả Mộc: "Bố mẹ cậu có nhà không?".

"Chỉ có mình tôi sống thôi", Tả Mộc vừa nói vừa hất cằm ra hiệu: "Đến nơi rồi".

Anh đi theo cậu vào một tòa nhà chung cư, lên đến tầng hai thì dừng trước một cánh cửa chống trộm.

Tả Mộc dùng chìa khóa mở cửa, rồi né người sang một bên để anh vào trước, nói: "Không cần thay giày đâu".

Bên trong là một căn hộ nhỏ một phòng ngủ một phòng khách, nội thất tuy cũ kỹ nhưng bài trí khá gọn gàng, sạch sẽ.

Căn nhà chỉ có dấu vết cuộc sống một mình của Tả Mộc, nào là giày thể thao, gậy bi-a cũ dựng tùy tiện bên cạnh cửa.

Anh đi được vài bước thì dừng lại ở giữa phòng khách, dáng người cao lớn có vẻ hơi gượng gạo.

Anh cũng từng đến nhà bạn học, tổ chức tiệc ở biệt thự hay cắm trại ở khu nghỉ dưỡng trên núi, hoàn toàn khác với cảnh tượng tối nay.

Tả Mộc đặt chiếc bánh kem lên bàn ăn, kéo ghế ra cho anh: "Cứ ngồi đi".

Về đến nhà, vẻ mặt và giọng điệu của Tả Mộc đều dịu lại đôi chút, thái độ đối với anh cũng tốt hơn mấy lần trước.

Cậu lấy cho anh một chai trà xanh, rồi đi đến chiếc tủ cạnh ti vi.

Trên đó đặt một tấm ảnh đen trắng của một người già và một chiếc lư hương nhỏ.

Tả Mộc châm một nén hương, cắm vào lư đồng đầy tro, đây là việc đầu tiên cậu làm mỗi tối sau khi về nhà.

Người trong ảnh là bà nội cậu, đã qua đời vài tháng trước.

Từ đó, Tả Mộc bắt đầu sống một mình.

Anh ngồi trên ghế ăn, hai tay đặt lên đầu gối, lặng lẽ quan sát mọi thứ.

Tả Mộc không giải thích gì thêm.

Thắp hương xong, cậu vào phòng ngủ lấy ra một túi giặt khô.

"Áo quần của anh đây".

Tả Mộc nói rồi treo túi lên cửa, sau đó quay lại bàn, mở hộp bánh kem, cầm lấy con dao nhựa trong hộp, hỏi anh: "Ăn bây giờ không?".

Giọng điệu cậu nói chuyện lười biếng, khóe môi thoáng hiện nụ cười, ánh mắt chẳng có chút nghiêm túc nào.

Anh nhìn cậu, chưa kịp nói có ăn hay không thì con dao nhựa kia đã sắp sửa cắt xuống rồi.

Anh đột ngột đưa tay ra cản tay Tả Mộc lại, khiến con dao dừng khựng giữa không trung.

"Hôm nay là sinh nhật cậu à?" anh hỏi.

Tả Mộc hơi khó chịu với tính cách hay "đào sâu" của anh, nhún vai: "Đại loại thế".

Đây là sinh nhật đầu tiên kể từ khi bà nội mất, cũng là sinh nhật đánh dấu cậu tròn mười tám tuổi.