Chương 2

Trên ban công nửa kín nửa hở đặt hai bàn bi-a. Do bị cây xanh che khuất, từ góc nhìn của Lê Diệp, anh chỉ thấy được một phần nhỏ của bàn.

Ánh mắt anh lướt qua một lượt rồi dừng lại nơi bóng người đang cúi xuống đánh bi.

Không thấy rõ mặt đối phương. Bộ đồ đen tuyền có phần lạc lõng giữa đám đông khách mời ăn vận sang trọng. Chiếc quần thể thao trông cũng là lạ, quen quen. Do vươn tay đánh bóng, vạt áo phông của người kia bị kéo lên, để lộ một phần eo thon gọn, săn chắc, thấp thoáng ẩn hiện.

Tầm nhìn của Lê Diệp bị tán lá rộng che khuất, chỉ nghe thấy tiếng bi va chạm. Bi vào lỗ. Tiếp đó là tiếng huýt sáo và vỗ tay của đám đông xung quanh.

Tay cơ trẻ tuổi đứng dậy, đi về phía đầu bàn xa hơn. Trong tầm mắt Lê Diệp lúc này chỉ còn lại bàn tay phải đeo găng và nửa cây cơ. Lần này là một cú a-phê khá khó, bi số bảy vào lỗ.

Đang xem dở thì có người nhận ra Lê Diệp. Đó là một người bạn của cha anh.

Lê Diệp đứng dậy chuyện trò với vị trưởng bối. Khóe mắt anh thoáng thấy bóng người bên bàn bi-a lại đổi vị trí, lần này quay lưng về phía anh. Cùng lúc đó, có kẻ tiến lại gần. Giữa những ngón tay người nọ kẹp một cuộn tiền đỏ rực. Gã vừa nhét tiền vào túi quần tay cơ, vừa tiện tay véo mông một cái.

Lê Diệp bất giác cau mày. Ngay sau đó lại nghe tiếng bi chạm nhau. Dường như hành động sàm sỡ kia không hề ảnh hưởng đến độ chính xác của cú đánh.

Vài phút sau, Lê Diệp kết thúc cuộc trò chuyện với bạn của cha mình, lại đưa mắt nhìn ra ban công.

Ván đấu đã kết thúc. Người thắng cuộc tay cầm cơ đứng thẳng dậy. Một vệt sáng từ ban công chiếu thẳng vào gương mặt cậu.

Đó là một gương mặt vô cùng trẻ trung, đẹp trai không tì vết.

Khi cậu khẽ ngẩng đầu, ánh sáng lướt qua mái tóc, làm nổi bật đường nét thanh thoát từ sống mũi xuống cằm, rồi đến yết hầu, sắc sảo một cách hoàn hảo.

Tạo cho người ta ảo giác rằng, cậu còn rực rỡ hơn cả ánh đèn.

Đúng lúc tay cơ quay người bước tới, Lê Diệp vội chuyển hướng nhìn, rồi chợt nhận ra trên chiếc quần thể thao của đối phương có in ba chữ quen thuộc: Ngoại Ngữ.

Lê Diệp sững người. Anh và Nhậm Tuấn Nguyên đều là học sinh hệ Quốc tế của trường Ngoại Ngữ, nhưng màu đồng phục của họ hơi khác. Chẳng lẽ thiếu niên trạc tuổi mình trên ban công kia lại là học sinh hệ Phổ thông của trường Ngoại Ngữ?

Mười một giờ đêm, Lê Diệp gọi Nhậm Tuấn Nguyên chuẩn bị rời khỏi hội quán.