Chương 14

Cùng khối với Tả Mộc."

Nghe Lê Diệp tự giới thiệu tên, trong đầu Tả Mộc bỗng lóe lên hình ảnh bảng danh dự của trường mà cậu nhất định sẽ đi qua mỗi ngày khi đến căng-tin.

Hình như cậu đã từng thấy cái tên này trên bảng đỏ, mấy lần đều là quán quân các cuộc thi Khoa học Tự nhiên.

Cục diện hỗn loạn bỗng chốc im lặng vài giây.

Đối mặt với tấm thẻ học sinh đó, Cao Duệ khựng lại, không lập tức phản bác.

Đồng San cũng không muốn làm lớn chuyện, chị lo rằng nếu đồn cảnh sát can thiệp, chuyện đánh nhau này mà đến tai nhà trường thì sẽ có ảnh hưởng không tốt đến Tả Mộc.

Chị cất điện thoại đi, hạ giọng nói với Cao Duệ: "Anh bảo bạn anh về trước đi, chúng ta nói chuyện riêng." Nhà và công việc của Cao Duệ đều không ở Thâm Quyến, Đồng San cũng không có quan hệ giao du chung với gã, không có cơ hội thường xuyên gặp mặt.

Chuyện này nếu xử lý ổn thỏa, có lẽ sẽ không đến mức quá khó coi.

Chờ Cao Duệ bảo hai tên đồng bọn đi chỗ khác, Đồng San cũng khuyên Tả Mộc quay vào quán trông coi việc làm ăn.

Trong suốt quá trình đó, Tả Mộc hoàn toàn không nói chuyện với Lê Diệp, ngược lại là Đồng San, chị nói lời cảm ơn chân thành với anh – nếu tối nay không nhờ Lê Diệp ra tay nghĩa hiệp, chuyện khó lòng kết thúc êm đẹp.

Tả Mộc nghe lời khuyên của Đồng San quay lại quán. Lê Diệp cũng ngồi về chỗ cạnh cửa sổ tiếp tục ăn cơm.

Cả anh và Tả Mộc đều thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn thoáng qua vỉa hè bên ngoài, Đồng San và Cao Duệ đang đứng cách cửa hàng vài bước chân, cả hai đều khoanh tay, ngôn ngữ cơ thể rất xa cách, nhưng có vẻ nói chuyện khá hòa nhã.

Lê Diệp rất nhanh đã ăn sạch đồ ăn trong khay, bưng khay trả lại quầy.

Tả Mộc đứng trong quầy, khuôn mặt đeo khẩu trang chỉ lộ ra đôi mắt màu nhạt thờ ơ.

Cậu vươn tay nhận lấy khay. Lê Diệp cũng không định nói gì thêm, quay người rời đi.

"Lê Diệp." Tả Mộc lên tiếng.

Lê Diệp dừng bước, vừa quay đầu lại, một chiếc thẻ nhỏ in mã QR từ quầy bay ra. Lê Diệp không chớp mắt, lập tức túm lấy.

"Bọn tôi cũng có dịch vụ ship đồ ăn, sau này gọi ship nhé." Tả Mộc nói.

Ánh mắt Lê Diệp lướt qua tấm thẻ trong tay rồi ngước nhìn Tả Mộc.

Đôi mắt đẹp đẽ, lạnh nhạt ấy, khoảnh khắc chạm mắt Lê Diệp dường như lóe lên một tia cảm xúc đầy tính công kích.

Ý trong lời nói của Tả Mộc rất rõ ràng, Lê Diệp đã hiểu. --Ở đây không hoan nghênh cậu, lần sau đừng đến nữa.

Suốt hơn nửa tháng sau đó, Tả Mộc không quay lại cửa hàng giúp nữa.

Đồng San đã đi làm ở công ty trong khu công nghệ cao, cậu và mợ cũng đi du lịch về rồi, cửa hàng không thiếu người làm.

Hơn nữa, mợ của Tả Mộc xưa nay vẫn khinh thường cái kiểu “con hoang” có mẹ sinh nhưng không mẹ dạy như cậu, trước đây cậu vẫn lén giấu mợ dúi tiền cho Tả Mộc, từ khi Tả Mộc lớn lên, biết mình không được chào đón, cậu chưa bao giờ chủ động đến gần mợ.

Mỗi ngày sau khi tan học, Tả Mộc không đến cửa hàng, cũng không đến câu lạc bộ luyện tập, chỉ cùng đám bạn bè lêu lổng ở những nơi như quán net, quán bar để gϊếŧ thời gian, thỉnh thoảng có người gọi cậu đến sân bi-a hoặc câu lạc bộ chơi cùng hoặc luyện tập, chỉ cần nói chuyện giá cả xong, Tả Mộc đồng ý rất sảng khoái.

Phía câu lạc bộ vẫn bặt vô âm tín về cậu, huấn luyện viên đã cho người đến nhà Tả Mộc tìm hai lần rồi nhưng vẫn không thấy cậu đâu.