Chương 8

Vương thị nói: "... Trước đây, ta cứ nghĩ A Phúc ngây ngô dại dột, hành động lại không linh hoạt, gả đi thì chỉ tổ khổ thân. Nên mới tính để nó ở vậy cả đời, có nhà ngoại nuôi dưỡng. Tuy rằng A Lộc là đứa trẻ tốt, nhưng lại sợ sau này nó lấy phải người vợ không ra gì, lại làm khổ A Phúc... May thay ta nhặt được Đại Bảo trong rừng mới nghĩ đến việc để A Phúc nhận Đại Bảo làm con, sau này lập cho nó một cái "nữ hộ" để nó dẫn theo nhi tử mà sống. Đợi chúng ta trăm tuổi, A Phúc cũng không đến nỗi chịu khổ, có người phụng dưỡng, hiếu thảo, chết rồi còn có hậu nhân thờ phụng. Nhưng giờ, hình như bệnh của A Phúc đã khá hơn rồi, nếu khỏi hẳn thì vẫn nên gả chồng thì hơn. Nhưng nếu đèo bòng thêm Đại Bảo, làm sao nó tìm được nhà nào tử tế đây?"

Trần Danh suy nghĩ một lát rồi nói: "Nếu vậy, chúng ta cứ nhận Đại Bảo làm nhi tử mình, như vậy Đại Bảo sẽ không còn là gánh nặng của A Phúc nữa, sau này biết đâu còn là chỗ dựa cho A Phúc và A Lộc. Đứa trẻ đó thông minh, lớn lên chắc chắn sẽ có tiền đồ."

Vương thị nghĩ cũng đúng, liền cười nói: "Vẫn là ông nhà có cách, như vậy là tốt nhất. Tuy Đại Bảo là nhặt về, nhưng chúng ta nuôi nó bốn năm rồi, cũng có tình cảm, ta thực sự coi nó như cháu ngoại ruột thịt. Thằng bé không chỉ thông minh mà còn hiểu chuyện, hiếu thảo với A Phúc như mẹ ruột vậy."

Trần Danh "ừm" một tiếng, lại nói: "Có điều thằng bé đó nhiều suy tư, tâm tư lại nặng, cứ sợ chúng ta nghe lời đại tẩu mà không cần nó." Ông không nỡ nói xấu mẹ mình, khựng lại một lát rồi tiếp tục: "Chuyện vừa rồi bà đừng vội tiết lộ ra ngoài kẻo nó lại nghĩ ngợi. Còn nữa, dặn hai đứa nhỏ tạm thời đừng rêu rao chuyện bệnh tình của A Phúc có tiến triển. Nếu bệnh của nó thực sự khỏi hẳn thì không sao, nếu không khỏi lại sinh ra lắm chuyện."

"Dạ." Vương thị đồng ý.

Trần A Phúc vô cùng cảm động, cha mẹ kiếp này thật tốt quá. Đừng nói là thời cổ đại, ngay cả thời hiện đại, một số cha mẹ đối với con cái tàn tật cũng không được tốt như vậy. Thậm chí có những bậc cha mẹ nhẫn tâm còn vứt bỏ hoặc dìm chết con mình. Vậy mà họ, không chỉ một lòng một dạ lo toan cho nữ nhi mà còn luôn tốn tiền chạy chữa bốc thuốc.

Hơn nữa, thế giới này hình như không quá khắc nghiệt với nữ nhân, nữ nhân không lấy chồng vẫn có thể tự lập hộ khẩu riêng.

Trần A Phúc vất vả trở mình, nghĩ bụng phải dậy tập vật lý trị liệu, sớm ngày điều dưỡng thân thể cho tốt để đền đáp tình yêu thương của gia đình này dành cho nguyên chủ. Hơn nữa, dù bệnh có khỏi, nàng vẫn muốn Đại Bảo tiếp tục làm nhi tử mình. Đứa trẻ đó thật khiến người ta đau lòng. Kiếp trước nàng đã ngoài ba mươi, tuy chưa kết hôn chưa làm mẹ nhưng bản năng làm mẹ đã sớm tràn trề, cứ thấy trẻ con đáng yêu là thương không hết.

Tuy nhiên, muốn Đại Bảo tiếp tục làm nhi tử, nàng nhất định phải có tiếng nói trong nhà, phải áp chế được bà bác cả đáng ghét kia.

Trần A Phúc dùng hết sức bình sinh để ngồi dậy rồi lết đến trước tủ, mở cửa tủ ra, bên trong đặt vài bộ quần áo của nàng và Đại Bảo, cùng vài chiếc khăn tay.

Nàng lấy ra một bộ áo khoác màu hạnh và váy xanh, cả áo và váy đều là loại hai lớp, bên ngoài là vải mịn, bên trong là vải thô. Tuy đã bạc màu và có vài mảnh vá, nhưng rõ ràng vẫn tốt hơn nhiều so với quần áo của những người còn lại.

Để mặc được bộ đồ này, nàng phải mất ít nhất hai khắc đồng hồ (khoảng 30 phút). Nghĩ đến việc cơ thể này không kiểm soát được nước dãi, nàng lấy một chiếc khăn tay nhét vào trong ngực. Lại thấy cơ thể này muốn lấy khăn từ trong ngực ra cũng không dễ dàng, nàng bèn treo luôn chiếc khăn lên cúc áo. Tuy có chút trẻ con, nhưng vẫn tốt hơn là để người khác phải lau nước dãi cho mình.

Bước xuống giường lò, nàng vất vả lắm mới xỏ được đôi giày. Thấy trên bàn có một chiếc gương đồng nhỏ bằng lòng bàn tay, nàng cầm lên soi thử, kết quả là giật mình một cái. Khuôn mặt này thật sự rất xinh đẹp: gương mặt trái xoan nhỏ nhắn, làn da trắng như tuyết, đôi mắt hạnh to tròn, chiếc mũi nhỏ mà cao, đôi môi nhỏ nhắn đỏ hồng. Trời đất, còn đẹp hơn cả nàng kiếp trước nhiều, trong lòng nàng dấy lên một niềm vui sướиɠ mãnh liệt.

Chỉ là ánh mắt đờ đẫn, nhìn là biết ngay một "mỹ nhân ngốc". Thêm nữa là đầu tóc rối bù như ổ gà. Với tình trạng hiện giờ của nàng, việc chải đầu mà lại còn là kiểu tóc cổ đại thì quả là một nhiệm vụ bất khả thi.

Nàng đặt gương xuống, thầm cổ vũ bản thân: A Phúc, cố lên, mau chóng rèn luyện cơ thể cho tốt.

Nàng đi lại vài vòng trong phòng, xoay cổ, lắc mông, tập vài động tác vươn vai. Cảm thấy hơi rịn mồ hôi, nàng mới mở cửa bước ra khỏi gian phòng phía Đông.

Vương thị đang nấu cơm, Trần Danh đang giúp đốt lửa. Thấy Trần A Phúc ăn mặc chỉnh tề đi ra, cả hai đều sửng sốt.

"A Phúc tự mặc quần áo sao?" Cả hai đồng thanh hỏi.

Trần A Phúc gật đầu, lắp bắp đáp: "Vâng, là... Tự con mặc. Sau này, con đều sẽ tự... Mặc đồ." Giọng nói khàn khàn như vịt đực này thật sự không hề tương xứng với diện mạo mỹ nhân chút nào.

Vương thị mừng rỡ buông con dao trong tay, chắp tay niệm Phật.

Trần Danh vê chòm râu thưa thớt, không ngừng cười nói: "Tốt, tốt, nữ nhi ngoan, ngày càng giỏi giang rồi."

Trần A Phúc mỉm cười, ánh mắt chuyển sang đĩa gan lợn đã thái được một nửa trên thớt. Gan lợn xào lăn, hay gan cay đều ngon cả, có thể át được mùi tanh. Vô thức, nước dãi lại chảy xuống.

Vương thị thấy vậy, lau tay vào mảnh vải rách, móc khăn tay ra định lau miệng cho nữ nhi. Nhưng chưa đợi bà bước tới, bà đã thấy nữ nhi tự nâng tay, dùng chiếc khăn treo sẵn lau sạch nước dãi.

Vương thị nhẹ nhõm nói: "A Phúc thật thông minh, biết treo khăn vào cúc áo cho dễ dùng."

Trần A Phúc đỏ bừng mặt, nhấc chân bước ra ngoài. Đi đến cửa, Vương thị lại bước tới nói: "A Phúc muốn ra ngoài sao?" Thấy Trần A Phúc gật đầu, bà lại dặn: "Vậy thì chỉ đứng ở sân một chút thôi nhé. A Phúc xinh đẹp thế này, đừng để kẻ xấu nhìn thấy..." Bà khựng lại một chút rồi bảo: "Bậu cửa hơi cao, để mẹ đỡ con."

Trần A Phúc lắc đầu bảo: "Tự con... Làm." Sau đó, nàng bám vào khung cửa, nhấc chân bước qua bậu cửa rồi cẩn thận từng chút một bước xuống hai bậc thềm đá để đứng vững.

Lúc này đã là hoàng hôn, nhà nhà đều tỏa khói bếp trên mái. Ánh mặt trời lặn xuống, mây hồng nhuộm đỏ nửa chân trời, cũng nhuộm sắc hồng trà lên những dãy núi nhấp nhô mờ ảo ở phía Tây.

Trần A Phúc chỉ vào những ngọn núi đó: "Chỗ kia..."

Trần Danh ở trong nhà nói vọng ra: "Đó là núi Hồng Lâm, cách nhà mình khoảng hai mươi dặm. Trên núi phong cảnh đẹp như tranh, còn có một ngôi chùa Linh Ẩn. Đợi con khỏi bệnh, để mẹ con dẫn con, Đại Bảo và A Lộc lên đó chơi."